Chương 29: (Vô Đề)

Triển Chiêu thân thủ cực nhanh, dĩ nhiên người nọ không thể thoát được, rất nhanh đã bị áp giải đến trước mặt Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên cẩn thận đánh giá nam tử mà nàng thấy vô cùng xa lạ này: khoảng chừng hai mươi tuổi, mặt dài, sống mũi cao, mắt nhỏ, dáng người xấp xỉ nàng.

Dáng vẻ người nọ rụt rè sợ sệt, hoàn toàn khác với khí thế được thể hiện trong bức thư. Nhìn thấy hắn lén liếc nhìn Triển Chiêu với vẻ mặt kinh hoảng, có lẽ là nhận ra Triển Chiêu, hoàn toàn không ngờ mình lại bị một thị vệ tứ phẩm bắt đến đây?

"Đây là thư của ngươi?" Triệu Hàn Yên giơ bức thư lên.

Nam tử mặt dài chớp chớp mắt, không nói gì. Nhưng khi ánh mắt của Triển Chiêu nhìn sang, hắn lập tức gật đầu thừa nhận.

"Nguyên do?" Triệu Hàn Yên lại hỏi.

Nam tử mặt dài nhìn Triệu Hàn Yên, mặt đỏ bừng, nhưng mím môi không nói nên lời.

Triệu Hàn Yên mời Triển Chiêu sang bên gốc cây đằng kia nghỉ ngơi. Triển Chiêu gật đầu, xoay người đi đến chiếc ghế dưới cây ngô đồng ngồi xuống, từ xa nhìn về phía Triệu Hàn Yên.

Sắc mặt nam tử mặt dài dịu đi một chút, tròng mắt đảo liên tục, dường như đang suy tính cách đối phó. Vốn dĩ hắn gửi bức thư này chỉ muốn đơn độc thách đấu với đầu bếp, khiến đầu bếp bị khích tướng mà tỷ thí với hắn, sau đó sắp đặt để đầu bếp thua, cảm thấy mất mặt mà chủ động rút lui. Trong nhận thức của nam tử mặt dài, thư sinh đều là người có da mặt mỏng, không chịu nổi sự mất mặt, từ khi hắn nghe ngóng được đầu bếp mới của phủ Khai Phong xuất thân là thư sinh, hắn đã vắt óc suy nghĩ làm sao để kích cho người đó bỏ đi. Kết quả bây giờ lại bị Triển hộ vệ bắt được trước, hắn cũng không có sự chuẩn bị, có chút hoảng loạn.

"Hửm?" Triệu Hàn Yên thấy đối phương không phản ứng, lại nhắc một tiếng.

"Ta là nhi tử của Tạ Đại Sơn, Tạ An."

Triệu Hàn Yên sững sờ một chút, đợi nửa ngày, thấy nam tử tên Tạ An không nói gì nữa, đành phải hỏi lại Tạ Đại Sơn là ai.

"Ngươi..." Tạ An cau mày, cảm xúc càng thêm kích động, "Tạ Đại Sơn là cha ta!"

Triệu Hàn Yên không hiểu lắm. Điều này hắn đã nói trong câu giới thiệu trước đó rồi, nàng biết.

Bang!

Tiếng bát rơi vỡ.

Trong phòng bếp, Lai Vượng đang rửa bát nghe thấy cái tên "Tạ Đại Sơn" thì quay đầu lại, nhìn thấy Tạ An, cũng không thèm để ý đến cái bát rơi trên đất, lau lau tay, vội vàng đi ra ngoài, mắt nhìn chằm chằm Tạ An.

"Ngươi chính là nhi tử của Tạ đại ca?" Lai Vượng nhìn tuổi Tạ An cũng xấp xỉ tuổi mình, chợt nhận ra mình gọi cha của Tạ An là đại ca, hình như có chút chiếm tiện nghi, không tiện lắm, gãi gãi đầu đầy ngượng ngùng.

"Đúng vậy, chính là ta, ngươi là ai?" Tạ An thấy cuối cùng cũng có người nhận ra mình, sắc mặt dịu đi đôi chút.

"Ta là Lai Vượng, không biết Tạ đại ca có nhắc đến ta với ngươi không."

"Biết, biết chứ, cha ta thường nói ngươi là người tốt!" Tạ An cười một cái, sau đó lại rất phản kháng, liếc mắt khinh bỉ Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên càng hồ đồ hơn.

Lai Vượng vội vàng đến bên cạnh giải thích với Triệu Hàn Yên: "Đầu bếp tiền nhiệm tên là Tạ Đại Sơn."

Triệu Hàn Yên chợt hiểu ra, thì ra Tạ An chính là nhi tử của vị đầu bếp không may bị g**t ch*t kia.

Đầu bếp vô tội, chết thảm, Tạ An rất có thể đang ở trong nỗi đau mất cha. Giờ đây hắn đến, thấy nàng chiếm vị trí mà cha hắn từng làm, hơn nữa còn không biết tên cha hắn, nhất thời thấy chướng mắt nàng, có chút tức giận cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Triệu Hàn Yên cảm thấy nàng có thể thông cảm cho hắn một chút.

Nhưng vì hắn không thích nàng lắm, Triệu Hàn Yên cũng không chủ động nói chuyện với hắn nữa, gật đầu với hắn một cái, rồi đi làm việc của mình, lấy nấm đã ngâm ra chuẩn bị thái hạt lựu.

Tạ An lại hiểu lầm là Triệu Hàn Yên đang coi thường hắn, càng thêm tức giận.

"Cha ta làm đầu bếp ở phủ Khai Phong, lại vô duyên vô cớ gặp phải tai họa bất ngờ, mất mạng một cách oan uổng, thi cốt của người còn chưa kịp lạnh, mà nơi này vẫn cứ y nguyên cảnh bếp núc khói lửa." Tạ An đã quên mất sự hiện diện của Triển Chiêu, miệng lưỡi lưu loát hơn trước rất nhiều.

Triệu Hàn Yên biết cái chết của đầu bếp tiền nhiệm là một tai nạn, đúng là đáng thương, nhưng chuyện đã qua gần nửa năm rồi, Tạ An lúc này lại đến nhắc đến những chuyện này, có vẻ hơi kỳ lạ. Nếu bất mãn tìm phủ Khai Phong để nói lý lẽ, cũng nên là lúc cha hắn vừa mới qua đời, sao lại đợi đến bây giờ? Hơn nữa, bức thư thách đấu hắn đưa cho nàng là có ý gì?

Triệu Hàn Yên suy đoán Tạ An có lẽ vẫn nhắm vào nàng, những lời kia đại khái là để bán thảm trước, nên đại khái hiểu được tâm tư của Tạ An, hắn có thể là muốn vị trí đầu bếp. Triệu Hàn Yên cảm thấy càng buồn cười hơn, không đi phản bác hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!