Chương 25: (Vô Đề)

"Ta vào từ cửa sổ." Bạch Ngọc Đường bình thản đáp.

"Nhưng... nhưng bên ngoài cửa sổ là tận ba tầng binh lính canh giữ!" Vương Triều vẫn không phục, càng nghĩ càng thấy không thông.

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ liếc hắn một cái, không buồn giải thích nữa. Hắn khẽ mỉm cười, ung dung đi tới trước mặt Công Tôn Sách, chắp tay thi lễ một cách đúng mực.

Công Tôn Sách tất nhiên biết với võ công của Bạch Ngọc Đường, chen qua ba tầng binh lính để vào khách đ**m chẳng phải chuyện gì khó. Tuy trong lòng cảm thấy việc hắn đột ngột xông vào cũng hơi thất lễ một chút, nhưng thấy hắn vẫn biết hành lễ với mình, ông lại nghĩ: đứa nhỏ này còn có thể dạy được. Nhớ lời Bao đại nhân thường nói, người có tài thì nên rộng rãi mà dùng, không câu nệ tiểu tiết, Công Tôn Sách thầm tự trấn an, xem như hành vi đó cũng là biểu hiện của người giỏi võ, phóng khoáng không câu nệ.

Vì vậy ông nhiệt tình đưa tay nhẹ phẩy cánh tay Bạch Ngọc Đường, ra hiệu không cần khách sáo.

Công Tôn Sách vừa định mở miệng nói chuyện, nhưng còn chưa kịp thì Bạch Ngọc Đường đã nhanh hơn một bước, lặp lại câu khi nãy: "Ta có thể giúp các người điều tra Ứng Thiên Dương."

Tuy là tự nguyện tiến cử, nhưng giọng điệu của hắn lại cực kỳ lạnh nhạt. Nói xong, Bạch Ngọc Đường còn cố ý quay đầu liếc Triệu Hàn Yên một cái.

Triệu Hàn Yên cảm thấy chuyện này không liên quan gì đến mình, nhưng cái liếc mắt vừa rồi của Bạch Ngọc Đường dường như lại nói với nàng rằng chuyện này có liên quan đến nàng, khiến nàng hơi bối rối.

"Có Bạch thiếu hiệp trợ giúp thì không còn gì tốt hơn." Công Tôn Sách đã nhanh chóng nghĩ thông suốt chuyện này, Triển Chiêu hành sự chính trực hiệp nghĩa, nhưng những thủ đoạn mờ ám thì lại không giỏi. Mà Ứng Thiên Dương ở ngoài danh tiếng tốt như vậy, nếu thật sự muốn tra xem đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của ông ta có chuyện xấu gì không, e rằng không có chút thủ đoạn ngầm thì không được, Bạch Ngọc Đường đúng lúc lại chiếm ưu thế hơn trong phương diện này.

"Nhưng ta có một điều kiện." Khi Bạch Ngọc Đường nói xong lời đó, lại liếc nhìn Triệu Hàn Yên một cái.

Hàn Yên khó hiểu liếc ngược lại Bạch Ngọc Đường, nhưng lúc này Bạch Ngọc Đường đã thu ánh mắt về và tiếp tục đối diện với Công Tôn Sách. Hàn Yên chỉ nhìn thấy nửa gương mặt nghiêng của hắn, đường nét như dao khắc, rõ ràng thế nào là anh khí, thế nào là tuấn lãng.

Lúc này, Công Tôn Sách khiêm tốn nói với Bạch Ngọc Đường: "Xin mời."

"Để hắn đi cùng ta." Bạch Ngọc Đường hơi nghiêng đầu sang phía Hàn Yên, tỏ ý với Công Tôn Sách rằng người hắn chọn chính là nàng.

"Được."

Công Tôn Sách đáp rất dứt khoát.

Đối với yêu cầu này của Bạch Ngọc Đường, Công Tôn Sách không thấy kỳ lạ chút nào. Triệu tiểu huynh đệ tính tình hòa nhã, nụ cười lại thân thiện, người trong phủ Khai Phong ai cũng đánh giá rất tốt. Lúc trước Bạch Ngọc Đường chịu vào phủ Khai Phong cũng có phần liên quan đến Triệu tiểu huynh đệ. Hơn nữa, với tính cách kiêu ngạo của Bạch Ngọc Đường, e rằng chỉ có đứa nhỏ tốt tính như Triệu tiểu huynh đệ mới khiến hắn thoải mái mà chung đụng.

Thật ra ban đầu giao việc này cho Bạch Ngọc Đường, Công Tôn Sách còn lo hắn nóng nảy mà làm hỏng việc. Giờ thì yên tâm hơn nhiều.

"Tiên sinh còn chưa hỏi tiểu sinh có đồng ý hay không." Triệu Hàn Yên ở bên cạnh lên tiếng phản đối.

Triển Chiêu cũng cảm thấy yêu cầu của Bạch Ngọc Đường có phần mờ ám, lo Triệu Hàn Yên bị hắn khi dễ.

"Có chuyện gì nhất định phải để Triệu tiểu huynh đệ làm? Ta cũng có thể giúp."

"Ngươi giúp không được, nhất định phải là hắn." Bạch Ngọc Đường dứt khoát từ chối, lại cố ý không nói lý do.

Công Tôn Sách cười hỏi Triệu Hàn Yên: "Vậy ngươi có đồng ý không?"

Triệu Hàn Yên vốn định từ chối, nhưng khi đối mặt Bạch Ngọc Đường, nàng đột nhiên cảm thấy bất kể hắn có mục đích gì, mình cũng không thể tỏ ra yếu thế. Sau này hắn còn làm việc ở phủ Khai Phong, ngày nào cũng gặp, chẳng thể để hắn xem thường.

Vì thế, Triệu Hàn Yên gật đầu. Vì phá án, nàng đành chịu thiệt lần này.

"Vậy ta xuống dưới lầu chờ." Bạch Ngọc Đường nói một câu với Triệu Hàn Yên, rồi xoay người bước nhanh xuống lầu, mang theo một luồng gió nhẹ, trong gió còn thoang thoảng mùi hương mai.

Vương Triều thoáng sượt qua người hắn, ngửi được liền lén hít thêm một hơi, trong lòng thầm tán thưởng: thật sự quá thơm. Đều là nam tử mà khác xa nhau quá. Bạch Ngọc Đường là người giang hồ, ngày nào cũng vận động tiêu hao thể lực chẳng kém gì bọn họ, vậy mà người ta lại thơm, còn bọn họ như Mã Hán, Vương Triều... chỉ toàn mùi mồ hôi. Hơn nữa, bộ bạch y của Bạch Ngọc Đường cũng thật lạ: rõ ràng vừa chui cửa sổ vào, vậy mà không dính chút bụi nào.

Rốt cuộc hắn làm sao mà làm được những chuyện đó? Thật quá lợi hại!

Công Tôn Sách liếc nhìn thi thể dưới đất mà binh lính đang chuẩn bị khiêng đi, rồi bảo Triệu Hàn Yên nói suy đoán của mình trước khi rời khỏi.

Ánh mắt của Triển Chiêu và mọi người cũng đồng loạt hướng sang Triệu Hàn Yên.

"Trịnh Hoành và Phùng Chí Tân đều ham mê nữ sắc. Ứng Thiên Dương thì còn phải điều tra thêm. Nếu ông ta cũng có sở thích giống vậy, mà hung thủ lại là nữ, còn lấy cái tên "Âu Nhị Xuân" với ý nghĩa thay trời hành đạo, thì cơ bản có thể xác định vụ án này có liên quan đến chuyện nữ sắc. Trước ta cũng đã nói, treo người, đánh roi rất có thể là thủ đoạn mà những kẻ này từng dùng để đối phó hung thủ. Nay nàng ta trả lại bằng đúng cách đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!