Loại tiếng lòng như vậy tất nhiên sẽ lập tức thu hút sự chú ý của Triệu Hàn Yên. Nàng nghiêng đầu nhìn sang, quan sát sơ qua khuôn mặt và y phục của phụ nhân, rồi ánh mắt rơi xuống cổ tay và cần cổ, cả hai chỗ đều trắng nõn, láng mịn, không hề có vết sẹo nào.
Bạch Ngọc Đường thấy Lan Nhi đã ăn xong đậu hoa, vừa ngẩng đầu định nói chuyện với Triệu Hàn Yên, lại vô tình bắt gặp nàng đang nhìn chằm chằm nữ tử bàn bên. Hắn thuận thế liếc sang. Nữ tử ấy rất đẹp: lông mày liễu cong cong, đôi mắt hạnh to tròn, dung mạo yếu đuối khiến người ta sinh lòng thương cảm; làn da trắng mịn như tơ, ngay cả khi chỉ mặc một bộ váy giản dị cũng khó che giấu vẻ kiều diễm.
Nhìn lại ánh mắt của tiểu đầu bếp đang dán lên nàng ta, Bạch Ngọc Đường lập tức nhíu mày, cố ý ho một tiếng.
Triệu Hàn Yên hoàn hồn, phát hiện Bạch Ngọc Đường đang mang vẻ mặt lạnh như băng mà nhìn mình rất nghiêm nghị. Nàng cảm thấy thật khó hiểu, mình đâu có phạm tội tày đình gì, vị Bạch đại hiệp này có cần phải dùng ánh mắt như muốn "thay trời hành đạo" để trừng trị nàng hay không?
"Sao nhìn ta dữ vậy?" Triệu Hàn Yên chớp chớp hàng mi dày, nghiêng đầu hỏi Bạch Ngọc Đường, hoàn toàn không biết bộ dạng ấy lại càng khiến hắn thêm... phiền não.
Trong cổ họng Bạch Ngọc Đường như bị nghẹn bởi thứ gì đó. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định nuốt lại lời trách móc vừa đến miệng. Chỉ thấy Triệu Hàn Yên lại quay đầu nhìn về phía phụ nhân kiều diễm bàn bên.
Phụ nhân đã ăn xong đậu hoa, để lại ba văn tiền rồi rời đi.
Triệu Hàn Yên vội vàng đứng dậy đuổi theo, trước khi đi còn không quên dặn Bạch Ngọc Đường trông trẻ cho tốt và nhớ trả tiền đậu hoa.
Bạch Ngọc Đường hoàn toàn không kịp mở miệng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Triệu Hàn Yên bước nhanh như gió mà bám theo phụ nhân kia.
Thật đúng là...
Bạch Ngọc Đường tức tối trừng bóng lưng Triệu Hàn Yên một cái, hít sâu một hơi để đè nén nỗi bực bội trong lòng.
Lan Nhi không hiểu chuyện gì, vẫn ôm chén đậu hoa ăn ngon lành, đồ ngọt là thứ cô bé thích nhất. Bạch Ngọc Đường cạn sạch kiên nhẫn, đợi cô bé uống xong lập tức quăng tiền lên bàn, bế Lan Nhi quay về.
"Ưm ưm ưm." Lan Nhi dùng mấy ngón tay nhỏ xíu chỉ về hướng Triệu Hàn Yên vừa bỏ đi, ý nói Bạch Ngọc Đường đi sai đường rồi, bỏ rơi mất Triệu đại ca rồi!
"Triệu đại ca đang làm chuyện xấu, chúng ta không theo hắn." Bạch Ngọc Đường trầm giọng, lạnh lẽo như băng.
Lan Nhi liếc trộm khuôn mặt đẹp đến mức hoàn mỹ của Bạch Ngọc Đường mà giờ đen thui như đáy nồi. Vội rụt người lại một cái, hơi bị doạ, không dám chọc hắn thêm, chỉ bĩu môi nhìn theo hướng Triệu Hàn Yên rời đi, đôi mắt đỏ hoe trông thật đáng thương.
Triệu Hàn Yên bám theo phụ nhân kia đến trước một căn nhà bình thường, rồi đứng ở cổng do dự. Sở dĩ nàng theo tới mà chưa chạy về phủ Khai Phong báo người, là vì muốn xác định xem người đó có thật sự định giết người hay không.
Đối với Triệu Hàn Yên, việc nghe được vài câu tiếng lòng mang sát ý đã chẳng còn hiếm. Nàng biết rất rõ: con người đôi khi nổi lên sát niệm, nhưng không có nghĩa là sẽ thật sự ra tay. Ví dụ như phu thê cãi nhau, lúc tức giận tột độ, một bên nghĩ "giết người cho rồi" cũng không phải chuyện lạ. Nhưng chỉ thoáng nghĩ vậy thôi, nhiều khi vì đang tức giận quá nên mới nảy ra ý niệm, chứ chẳng mấy ai thật sự xuống tay. Đợi cơn tức qua đi, quay lại làm hòa, thì mọi chuyện đều tan như mây khói.
Triệu Hàn Yên sợ gây ra hiểu lầm như vậy, nên không tiện báo quan ngay.
Nàng nhìn thấy mấy tiểu tử đang nghịch sỏi bên đường, tầm bảy tám tuổi, có đứa lớn hơn trông chừng mười tuổi, lời nói nghe ra cũng hiểu chuyện hơn.
Triệu Hàn Yên liền ghé mua ít trái cây lấy lòng bọn nhỏ, rồi hỏi đứa lớn tuổi hơn xem có phải sống trong hẻm này không, và hỏi thêm về thân phận của phụ nhân kia.
"Ca nói Chu quả phụ à?"
"Chính là nhà đó." Triệu Hàn Yên chỉ vào căn nhà trước mặt.
"Không sai, đó đúng là Chu quả phụ. Người thì đẹp lắm."
Triệu Hàn Yên gật đầu.
Một tiểu tử khác, nhận được trái cây thì lập tức hóng chuyện: "Hôm qua cha nương ta còn vì nàng mà cãi nhau nữa đó."
"Đừng nói bậy." Tiểu tử lớn hơn quát nó một câu. "Để cha nương ngươi nghe được, thể nào cũng bị đánh cho một trận."
Tiểu tử kia lập tức rụt cổ, chỉ biết gặm trái cây, không dám nói thêm.
Tiếng lòng của tiểu tử: [Tiểu Lưu ca thật xấu, chắc chắn là muốn ăn thêm trái cây nên mới không cho ta nói. Cha nương ta cãi nhau vì Chu quả phụ thật mà, ta nói thật thì sao lại bị đánh chứ.]
"Vậy đệ biết Chu quả phụ sống ở đây bao lâu rồi không?" Sau khi nghe được tiếng lòng, Triệu Hàn Yên hỏi tiếp đứa lớn hơn.
"Từ khi ta biết chuyện đã thấy nàng ở đây rồi... chắc cũng phải bảy tám năm. Trước kia nàng có chồng, là thương nhân, thường sang phía Tây lấy hàng về bán. Có lần ra ngoài rồi không bao giờ quay lại nữa. Cha nương ta nói chắc là gặp cướp trên đường vận hàng, ngay cả thi thể cũng không tìm được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!