Công Tôn Sách đồng tình: "Đúng vậy, muốn khiến toàn bộ hạ nhân cùng lúc bất tỉnh quả thực không đơn giản. Nếu không cùng lúc, chỉ cần người ngất trước gây động tĩnh, kẻ còn tỉnh chắc chắn sẽ cảnh giác, rồi chạy đi cầu cứu. Người hầu trong phủ nhà giàu phân chia nhiệm vụ rõ ràng, tản khắp các khu trong phủ. Dù bỏ thuốc vào nước giếng cũng không thể đảm bảo mỗi người đều uống đúng thời điểm để đồng loạt bất tỉnh.
Hung thủ đã dùng thủ đoạn gì để khiến toàn bộ cùng lúc bất tỉnh, nhất thời đúng là khó mà nghĩ ra."
Bao Chửng trầm ngâm gật đầu, chính ông cũng nghĩ mãi chưa thông.
Những người có mặt đều âm thầm suy đoán, nhưng chẳng có cách nào hoàn toàn lý giải vì sao toàn bộ hạ nhân có thể phụt một cái hết thảy gục xuống.
"Thực ra việc này lại không khó tra," Bao Chửng suy xét. "Chỉ cần hỏi xem đám hạ nhân, trước khi bất tỉnh đã cùng trải qua chuyện gì, là sẽ rõ thôi."
Công Tôn Sách phụ họa: "Đợi Triệu Hổ từ Trần Châu trở về, hẳn có thể làm sáng tỏ chuyện này."
"Đường đến Trần Châu xa, một chuyến đi về nhanh nhất cũng phải năm ngày." Triệu Hàn Yên siết hàng lông mày kiếm mà nàng vẫn chăm vẽ mỗi ngày. "Chỉ sợ trong thời gian đó lại xảy ra chuyện."
Lời này vừa thốt ra, từ trên xuống dưới đều lặng hẳn.
"Không đến mức vậy chứ? Mới có năm ngày, hung thủ lại giết người trong khoảng này sao?" Vương Triều nhớ lại vụ Âu Đại Xuân trước đó, rùng mình hỏi.
Bao Chửng và Công Tôn Sách đều không dám chắc. Nhưng hai người cảm thấy Triệu tiểu huynh đệ ở phương diện này có sự phán đoán nhạy bén khác hẳn người thường, bèn cùng nhìn về phía Triệu Hàn Yên với vẻ dò hỏi.
Triệu Hàn Yên vốn đã có dự cảm chẳng lành từ trước nên mới nói như vậy: "Theo ý của ta, khả năng này chiếm tới hơn bảy phần."
"Hơn bảy phần?" Vương Triều sốt ruột hỏi. "Triệu tiểu huynh đệ dựa vào đâu mà phán như vậy?"
"Trước hết phải xác định một việc: hung thủ cho tới nay đã gây án mấy lần. Một nhà Tiền Thụ, Trịnh Hoành, và Phùng Chí Tân. Mọi người có đồng ý không?" Triệu Hàn Yên hỏi.
Mã Hán nghĩ một lúc, cách Trịnh Hoành bị giết giống hệt Phùng Chí Tân: đều là tr*n tr**ng, bị treo trên xà nhà, bị roi đánh khắp người, thủ pháp đặc biệt như vậy chắc chắn là cùng một hung thủ. Còn chuyện nhà Tiền Thụ, dù hồ sơ chưa chuyển đến, không rõ họ chết ra sao, nhưng việc toàn bộ hạ nhân đều hôn mê bất tỉnh lại giống hệt vụ ở biệt viện của Trịnh Hoành, nên nhiều khả năng cũng là do cùng một người gây ra.
Nghĩ thông suốt, Mã Hán gật đầu xác nhận với lời của Triệu Hàn Yên.
"Có đúng vậy không?" Vương Triều vẫn chưa hiểu hết, thấy Mã Hán cùng Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh đều gật đầu thì liền sốt ruột thúc Mã Hán giải thích cho mình.
Triệu Hàn Yên đợi Mã Hán nói xong, rồi tiếp lời: "Một tháng trước, bảy ngày trước, rồi đến vụ Phùng Chí Tân hôm nay. Nhìn vào khoảng cách thời gian giữa ba vụ án và cả sự thay đổi về địa điểm gây án, hung thủ đang thăng cấp."
"Thăng cấp?" Mã Hán nghi hoặc hỏi.
"Ý ta là hung thủ đang trở nên mạnh hơn, lợi hại hơn." Triệu Hàn Yên mặt không biến sắc sửa lại từ mình vừa dùng, rồi nói tiếp: "Khoảng cách thời gian giữa ba vụ án càng lúc càng ngắn, điểm này mọi người đều biết, ta không nói thêm. Vậy nói về sự thay đổi địa điểm gây án: vụ nhà Tiền Thụ và vụ Trịnh Hoành đều xảy ra trong tư phủ, lúc đêm khuya vắng. Sau khi khiến toàn bộ hạ nhân bất tỉnh, hung thủ mới động thủ, nói chung môi trường gây án tương đối an toàn.
Còn vụ Phùng Chí Tân thì xảy ra ở khách đ**m giữa nơi phố xá phồn hoa. Dù khách trọ đều ngủ say nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh lại. Vậy mà hung thủ hoàn toàn không hề kiêng kỵ."
Công Tôn Sách gật đầu: "Triệu tiểu huynh đệ phân tích rất đúng."
"Thế này là xong rồi." Vương Triều thở dài. "Nếu theo cách Triệu tiểu huynh đệ nói thì hung thủ rất có thể sẽ gây án trong năm ngày tới thật."
"Còn một căn cứ nữa," Triệu Hàn Yên tiếp lời, "chính là vụ Âu Đại Xuân. Âu Nhị Xuân đi trên con đường rất giống Âu Đại Xuân, nhưng Âu Đại Xuân khi giết người bị hạn chế bởi thời tiết, Âu Nhị Xuân thì không. So với Âu Đại Xuân, Âu Nhị Xuân trầm tĩnh hơn, thông minh hơn, cẩn trọng mà vẫn gan lớn."
"Liên hoàn án không chỉ khiến số người chết tăng lên," Triệu Hàn Yên nói thêm, "mà còn gieo sợ hãi vào lòng dân chúng toàn thành. Nếu loại án này liên tục xảy ra trong thành Đông Kinh, không chỉ phủ Khai Phong bị nghi ngờ năng lực, mà còn mang ý khiêu khích hoàng quyền."
"Khiêu khích hoàng quyền?" Bao Chửng nhạy bén nắm ngay được lời nói thâm ý của Triệu Hàn Yên, nhướng mày đối diện với nàng một lúc, rồi khoát tay đuổi Vương Triều, Mã Hán và những người khác ra ngoài, chỉ giữ lại Công Tôn Sách. Sau đó ông hỏi rõ ý nàng.
Triệu Hàn Yên đáp: "Đại nhân không thấy kỳ lạ sao? Âu Đại Xuân vừa bị bắt, Âu Nhị Xuân liền xuất hiện. Hai vụ này với năng lực của đại nhân dĩ nhiên có thể đối phó. Nhưng nếu sau đó lại có Âu Tam Xuân, Âu Tứ Xuân... mà theo số thứ tự tăng lên, thủ pháp hung thủ càng ngày càng tàn độc, cẩn trọng, khó phá hơn.
Nỗi sợ mà hung thủ gieo vào lòng dân càng sâu, càng gây hoảng loạn. Khi đó phủ Khai Phong, nơi quản lý các ánh kiện toàn thành Đông Kinh, chắc chắn bị chất vấn. Dân chúng phẫn nộ, trên triều nếu có ai miệng lưỡi lưu loát chớp lấy thời cơ dâng tấu, thêm vài quan viên không lớn không nhỏ hùa theo tán thành... Bao đại nhân e rằng không thể tiếp tục ngồi ở công đường này nữa, thậm chí có khi còn bị vu oan thành tội nhân."
Bao Chửng rũ mắt, chìm vào suy nghĩ, không đáp lời ngay.
"Chuyện này..." Công Tôn Sách lại có chút sốt ruột, bước lên mấy bước rồi hỏi Triệu Hàn Yên: "Triệu tiểu huynh đệ nói nghiêm túc sao?"
"Tiên sinh cảm thấy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!