Chương 14: (Vô Đề)

"Lúc sống cha ngươi nịnh bợ kẻ giàu sang, coi thường người nghèo hèn, có từng đánh mắng sỉ nhục trượng phu và tiểu cô muội* không?" Bao Chửng tiếp tục hỏi.

*tiểu cô muội = em chồng

"Đối với phu quân thì có đôi chút, nhưng đối với tiểu cô muội thì rất tốt." Cừu thị trả lời xong, liền hỏi Bao Chửng tại sao lại hỏi những điều này.

Bao Chửng nói rõ với nàng ta, Cừu Hải rất có thể đã chết dưới tay Âu Đại Xuân.

"Chuyện này không thể nào, hắn là người hiền hòa như vậy sao có thể xuống tay giết cha dân nữ, dân nữ không tin!" Cừu thị lắc đầu nói.

Công Tôn Sách liền nói rõ kết quả khám nghiệm tử thi cha nàng ta, Cừu thị vẫn kiên quyết không tin. Khi Công Tôn Sách nói có thể mang xương cổ của phụ thân Cừu thị đến cho nàng ta tận mắt xem, Cừu thị mới hơi tin, bắt đầu rơi lệ.

Sau vài lời khuyên giải của Công Tôn Sách, cảm xúc Cừu thị dần bình tĩnh, nghiêm túc trả lời câu hỏi trước đó của Bao Chửng: "Lúc sống cha dân nữ thỉnh thoảng có đánh mắng phu quân, nhưng phu quân là người tốt, tính tình hòa nhã, chưa bao giờ oán than về chuyện này. Cha luôn yêu thương tiểu cô muội như nữ nhi ruột thịt, có khi còn tốt hơn so với dân nữ. Nhưng tiểu cô muội lại là người tính khí thất thường, không kính trọng trưởng bối, hay làm mình làm mẩy.

Sau này cũng tại dân nữ lắm lời, nói muội ấy không hiểu quy củ, nhưng dân nữ tuyệt đối không ngờ chỉ nói có vài câu mà muội ấy lại giận dỗi bỏ nhà đi, bặt vô âm tín từ đó. Vì chuyện này dân nữ luôn day dứt cho đến tận bây giờ, cảm thấy có lỗi với phu quân."

Cừu thị vẫn nghĩ vì nguyên cớ này, Âu Đại Xuân trong lòng không thoải mái, cho nên hơn một năm nay mới trốn ở kinh thành không muốn gặp mặt nàng.

Nhưng nàng không ngờ, hắn trốn tránh nàng, lại là vì đã xuống tay giết cha nàng!

Cừu thị vừa tức vừa hận, khóc lóc thảm thiết dập đầu cúi lạy Bao Chửng, khẩn cầu ông chủ trì công đạo cho mình, rửa oan cho phụ thân đã khuất.

Triển Chiêu sau đó đến báo cho Bao Chửng biết, Âu Đại Xuân từ lúc bị bắt đến giờ, bất kể thẩm vấn thế nào, vẫn luôn im lặng, từ chối nhận tội, dù dùng trọng hình đe dọa cũng vậy.

Bao Chửng thấy vậy, tròng mắt hơi động, lập tức tuyên bố đưa Âu Đại Xuân ra xét xử, lệnh cho hai phu thê họ đối chất tại công đường.

Cừu thị vừa thấy Âu Đại Xuân thì như phát điên lao vào hắn, túm lấy cổ áo mắng hắn là đồ lòng lang dạ sói, phụ bạc Cừu gia bọn họ.

"Từ khi ngươi dẫn muội muội đến ở rể nhà ta, nhà ta có bao giờ bạc đãi ngươi trong chuyện ăn mặc chi tiêu không? Cha ta còn coi ngươi như nửa nhi tử mà dưỡng dục, dạy ngươi nghề mổ heo, giết dê. Ta sinh nhi dục nữ cho ngươi, còn yên tâm giao hết gia sản Cừu gia cho ngươi quản lý, không ngờ ngươi lại là đồ bạch nhãn lang, tận tay dùng đao g**t ch*t cha ta!

Tên họ Âu kia, ngươi không có lương tâm, kiếp trước ta đã tạo nghiệp gì mà phải lấy phải người như ngươi!"

Cơ thể Âu Đại Xuân bị Cừu thị kéo qua giật lại, nhưng biểu cảm vẫn tê liệt, không hề thay đổi chút nào. Cho đến khi Cừu thị giáng một bạt tai vào mặt Âu Đại Xuân, Âu Đại Xuân đột nhiên gầm lên: "Đủ rồi!" rồi đẩy mạnh Cừu thị sang một bên.

Cừu thị ngã lăn ra đất, càng thêm tuyệt vọng và căm hận nhìn Âu Đại Xuân.

"Hơn một năm qua ta cũng luôn nghĩ, kiếp trước ta đã tạo nghiệp gì mà lại để ý đến ngươi, đồng ý ở rể nhà các ngươi. Bình thường các ngươi khinh thường ta, chịu chút khổ sở bị đánh mắng thì có thể nhịn được." Âu Đại Xuân nheo mắt nhìn chằm chằm Cừu thị, "Ngươi sao không hỏi xem tên cha khốn nạn của ngươi đã làm ra chuyện thất đức gì với muội muội ta? Tiểu muội bị làm nhục xong xấu hổ tự vẫn, đến chết cũng không dám nói thật với ta. Sự đáng thương của nó, nỗi oan ức của nó, ai thương xót?

Ai giải oan? Ngươi sao, ngươi làm được không!"

Âu Đại Xuân mắt đỏ ngầu.

Cừu thị mặt mày ngơ ngác nhìn Âu Đại Xuân: "Chuyện thất đức gì? Chẳng lẽ cha ta đối với muội muội ngươi..."

Nửa câu sau của Cừu thị càng k*ch th*ch ngọn lửa giận dữ trong mắt Âu Đại Xuân, ngũ quan tức giận đến vặn vẹo.

Cừu thị sợ hãi rụt cổ lại, kinh hoàng nhìn Âu Đại Xuân, nhích mông lùi về phía sau: "Không thể nào."

"Không thể nào?" Biểu cảm Âu Đại Xuân đột nhiên lạnh xuống, nhìn Cừu thị không chút cảm xúc. Cừu thị càng thấy sợ hãi, rụt người về phía Bao đại nhân đang ngồi.

Đột nhiên, Âu Đại Xuân cười khẩy ha hả: "Ban đầu ta nói cha ngươi tư thông với người khác nên bị trúng phong, ngươi chẳng phải đã tin sao? Giờ sao lại cảm thấy cha ngươi "phẩm hạnh đoan chính" rồi? Ta nói cho ngươi biết, đây chính là lời mà người cha "phẩm hạnh đoan chính" của ngươi đã tự miệng thừa nhận!"

Cừu thị kinh hãi run rẩy khắp người, run như cầy sấy, nước mắt càng tuôn như suối không kìm được.

Âu Đại Xuân lạnh lùng liếc mắt nhìn Cừu thị một cái, rồi quỳ thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc nói với Bao Chửng: "Đại nhân không cần dùng ả ta để "xét hỏi" ta nữa, tất cả các vụ án giết người ta đều nhận tội."

Cừu thị đứng bên cạnh nghe vậy, mắt mở to tròn, đầy kinh hãi. Trượng phu của mình tự miệng thừa nhận đã giết cha mình! Cừu thị răng va vào nhau lập cập, há miệng, đưa tay về phía Âu Đại Xuân, chắc là muốn đánh hắn, nhưng vì toàn thân vô lực, cả người đổ sụp xuống đất. Trước khi được người khác đỡ đi, rốt cuộc cũng không thốt nên lời nào nữa.

Một lát sau Âu Đại Xuân bình tĩnh lại, liền thú nhận mọi chuyện với Bao Chửng và những người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!