"Đúng, hai cái tên rất giống nhau." Triệu Hàn Yên nói, "Hắn rất có thể đang bắt chước Bắc Hiệp, cảm thấy việc mình giết người là hành động hiệp nghĩa."
Triển Chiêu cảm thấy lời Triệu Hàn Yên nói không phải không có lý: "Nay đã xác định hắn là hung thủ, lẽ ra nên bắt người trước, kẻo hắn tiếp tục gây án. Chỉ là chứng cứ vẫn chưa đủ. Ta nhân lúc hắn vắng mặt đã thám thính chỗ ở của hắn, nhưng không tìm thấy manh mối hữu dụng nào. Ý đại nhân là nếu tên này cứng miệng không nhận tội, dùng trọng hình bức cung sẽ có hiềm nghi ép cung thành tội, là hạ sách. Tốt nhất nên có chứng cứ xác thực rồi mới thẩm vấn.
Chẳng hay Triệu tiểu huynh đệ có cách nào hay không?"
"Hắn ra tay gọn ghẽ, lại là người cực kỳ ưa sạch sẽ, e là khó tìm được chứng cứ phạm tội tại chỗ ở của hắn." Triệu Hàn Yên đi ra hành lang ngồi xuống, dùng tay chống cằm suy tư.
Triển Chiêu thấy vậy cũng ngồi xuống theo, vốn đang chờ câu trả lời. Khi nghiêng đầu nhìn Triệu Hàn Yên, hắn thấy dáng vẻ nàng chống cái mũi hơi hếch lên, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ vấn đề trông khá thú vị.
"À đúng rồi, suýt chút nữa quên mất một chuyện quan trọng. Thi thể của Tôn Kiều đã được kiểm tra kỹ lưỡng chưa, có mất thứ gì không? Ví dụ như thẻ bài đeo lưng?" Triệu Hàn Yên hỏi.
Triển Chiêu: "Lúc đó Công Tôn tiên sinh đã nghĩ đến chuyện này rồi, kiểm tra thấy đao, thẻ bài và các vật khác đều còn nguyên, không mất gì cả. Ta đoán có lẽ vì sự phản kháng của Tôn Kiều khiến hắn hoảng loạn, do vội vàng tẩu thoát nên quên lấy đồ chăng."
"Cũng có thể là hắn đã lấy thứ gì đó mà các vị không biết. Tôn Kiều chết khi đang mặc quan phục, hắn biết rõ thân phận Tôn Kiều mà vẫn dám giết, thì sẽ không vì vội vàng bỏ chạy mà quên lấy đồ đâu. Trên người Tôn Kiều nhất định có thứ gì đó đã bị hắn lấy đi rồi." Triệu Hàn Yên tự trách: "Tại ta đầu óc không linh hoạt, suýt quên mất chuyện quan trọng này."
"Không trách ngươi được, ngươi là đầu bếp, vốn không nên chịu trách nhiệm những việc này, là do ta thất trách." Triển Chiêu cười sửa lời.
"Muội muội hắn mất tích không lâu thì lão nhạc phụ qua đời, nghe có vẻ rất kỳ lạ. Xét việc vụ án ở hẻm Sát Trư không phải lần đầu Âu Đại Xuân giết người, ta nghĩ chỗ này có thể điều tra kỹ, thêm nữa thê tử ở quê nhà của hắn cũng là một điểm đột phá."
Triển Chiêu ghi nhớ từng li từng tí, rồi quay sang hỏi Triệu Hàn Yên: "Ngươi có thiên phú phá án. Nếu ngươi thật sự chỉ thích nấu ăn thì ta không nói làm gì, nhưng khi có án mạng, ngươi lại quan sát, suy ngẫm, rất dụng tâm suy nghĩ. Trông ngươi không giống người không thích việc này, vậy tại sao lại không làm?"
Triệu Hàn Yên sững sờ, nghi hoặc nhìn về phía Triển Chiêu: "Thế à?"
Mặc dù miệng hỏi vậy, nhưng Triệu Hàn Yên trong lòng thật ra đã có câu trả lời rồi. Biểu hiện của nàng đúng như lời Triển Chiêu nói, nàng rất hứng thú quan sát, suy nghĩ và phân tích... Nàng có vẻ rất thích làm những việc này, đây là phản ứng chân thật nhất trong trạng thái tự nhiên của nàng. Có lẽ ban đầu là do cha mẹ ép buộc chọn ngành y, nàng vì muốn chứng minh bản thân nên đơn thuần phản kháng lại "chế độ gia trưởng".
Tất cả những sắp xếp của cha mẹ nàng đều chán ghét, cho dù tâm lý học rất có thể là thứ nàng yêu thích, nàng vẫn xếp nó vào loại "không thích".
Bây giờ nghĩ lại, nấu ăn đúng là sở thích, nhưng tâm lý học cũng khiến nàng mê mẩn. Triệu Hàn Yên bắt đầu nghi ngờ chính mình, chợt phát hiện không thể nói rõ mình thích cái nào hơn.
Triển Chiêu thấy Triệu Hàn Yên đang thất thần, biết chuyện này hình như đã chạm đến điều gì đó trong lòng, bèn không hỏi thêm nữa, khách sáo chào từ biệt.
Tú Châu chầm chậm tiến lại gần, khẽ gọi Triệu Hàn Yên một tiếng: "Trời cũng không còn sớm nữa, ta nghỉ ngơi sớm thôi ạ?"
"Đi, về ngủ thôi." Triệu Hàn Yên quyết định không nghĩ nữa, sảng khoái đứng dậy, kéo Tú Châu về phòng.
Rạng sáng ngày hôm sau, Triển Chiêu và Công Tôn Sách chuẩn bị kiểm tra lại thi thể Tôn Kiều, xem có bỏ sót đồ vật gì không, thì nha sai gác cổng mang đến một phong thư.
Công Tôn Sách nhận lấy thư, dùng tay nắn qua đã cảm thấy có gì đó không đúng bên trong. Xé phong thư ra, phát hiện bên trong có một lá bùa hộ mệnh bọc vải đỏ, vuông vức khoảng một tấc.
Công Tôn Sách gọi Trương Lăng đến, hỏi hắn có thấy quen mắt không.
Trương Lăng nhìn hai cái, chợt nhớ ra gì đó, gật đầu nói: "Hình như là lá bùa bình an mà mẫu thân hắn tháng trước đi chùa cầu cho."
Công Tôn Sách giao lá bùa cho Triệu Hổ, lệnh hắn lập tức đi xác nhận với mẫu thân Tôn Kiều. Sau khoảng thời gian bằng hai nén hương, Triệu Hổ mang về tin tức xác thực: Lá bùa hộ mệnh chính xác là của Tôn Kiều.
Trong thời gian đó, Công Tôn Sách cũng đã hỏi cung hai nha sai gác cổng, cả hai đều nói buổi sáng mở cửa thì phong thư rơi ra từ khe cửa. Vì trên phong thư trống trơn không có tên người gửi, thấy làm lạ nên đã vội vàng mang đến.
Lúc này Triển Chiêu cũng từ khách đ**m quay về.
Công Tôn Sách: "Thế nào rồi?"
"Mấy tên nha sai giám sát Âu Đại Xuân đều căng mắt nhìn chằm chằm cửa trước và cửa sau, suốt một đêm không thấy động tĩnh gì." Triển Chiêu cau mày nói.
"Thế thì lạ thật. Nếu hắn ở nhà, ai là người gửi phong thư này?" Triệu Long ở bên cạnh, nghe vậy thì khó hiểu thắc mắc: "Chẳng lẽ hung thủ không phải hắn?"
"Có thể có đồng phạm." Triển Chiêu đoán: "Đại nhân sáng sớm đã vào triều, nhất thời chưa về ngay được. Tiên sinh và ta đều chưa có ý kiến gì, hay là hỏi Triệu tiểu huynh đệ xem cậu ấy có suy nghĩ nào khác không."
"Cứ vì chuyện án mạng mà làm phiền Triệu tiểu huynh đệ chạy đi chạy lại cũng không hay." Công Tôn Sách đồng tình, nhưng bảo Triển Chiêu cứ trực tiếp đến phòng bếp tìm người hỏi là được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!