Không khí lập tức trở nên tĩnh lặng.
Sở Ly Nam trợn tròn mắt hít hà một hơi.
Tay Bạch Đường run rẩy nhẹ: "77, giá trị chán ghét có tăng lên không?"
[ Không những không có mà còn giảm một chút. ]
"77, tôi làm bẽ mặt Bạch Nguyệt Quang như vậy, sao kẻ phản diện không tức giận không ghét tôi?"
007 cũng vò đầu bứt tai. Theo lý mà nói, giá trị chán ghét không nên giảm mà phải tăng chứ.
[ Tâm tư của kẻ phản diện khó đoán quá, có phải chúng ta làm chưa đủ tàn nhẫn không? ]
Bạch Đường suy tư vài giây rồi chỉ vào Bạch Nguyệt Quang: "A Đình đã bị tôi bao nuôi rồi, cái đồ tiểu tam như anh tránh xa anh ấy ra một chút đi."
007: "Bảo bối ơi, em chẳng có chút uy h**p nào cả. Với cái biểu cảm non nớt đó thì làm sao kẻ phản diện b**n th** như hắn ta giận cho được."
Trì Yến Đình cúi đầu nhìn tiểu gia hỏa đang ra vẻ hung dữ, trong lòng khẽ ngứa ngáy, phụ họa nói: "Tôi chỉ thuộc về bảo bối."
Sở Ly Nam: "Hoắc, cái mặt này lật nhanh hơn lật bánh tráng."
Anh ta với vẻ mặt hóng hớt nhìn thiếu niên tự xưng là đang bao nuôi Trì Yến Đình.
"Thật là sống lâu mới thấy! Lần đầu tiên có người dám làm càn trước mặt Trì Yến Đình như vậy mà vẫn còn sống sót."
Bị hất đầy mặt nước trái cây, Phương Tín móc khăn tay ra lau mặt, khó chịu hỏi: "Cậu là ai vậy?"
Bạch Đường run rẩy một chút, vì nhiệm vụ mà đánh liều nói: "Tôi là người của A Đình."
Phương Tín nghe xong sững sờ một giây, ngẩng đầu ánh mắt tối sầm lướt qua Bạch Đường và Trì Yến Đình, sau đó cười nói: "Tôi cứ thắc mắc sao tự nhiên bị hất nước trái cây, hóa ra là ghen tị. Tôi xin giải thích một chút, tôi và Yến Đình chỉ là bạn bè thôi."
"Chỉ là bạn bè sao, không phải Bạch Nguyệt Quang yêu mà không được à?"
"77, có phải chúng ta nghĩ sai rồi không?" Bạch Đường hỏi dò 007.
[ Sẽ không sai đâu, chỉ là thông tin không đầy đủ, đây đều là những thông tin tôi chắp vá được. ]
Bạch Đường: "..."
Nghĩ đến khả năng mình đã hất nhầm người, Bạch Đường vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi anh rất nhiều."
Phương Tín xua tay, khi nhìn thấy cánh tay mang đầy tính chiếm hữu đặt trên eo Bạch Đường, cậu ta cụp mi mắt xuống: "Không sao đâu, là hành vi vừa rồi của tôi làm cậu hiểu lầm."
Trì Yến Đình vòng tay ôm chặt Bạch Đường hơn, giới thiệu với người đối diện: "Đây là người của tôi, Bạch Đường."
Sở Ly Nam nhìn hắn ta, ánh mắt dò hỏi: "Cậu chơi thật đấy à?"
Trì Yến Đình nheo mắt cảnh cáo anh ta.
Không đợi người khác nói lời nào, Trì Yến Đình cúi người dán vào tai Bạch Đường nói: "Bảo bối có mệt không? Chúng ta về nhà nhé."
Bạch Đường gật đầu, được Trì Yến Đình ôm rời khỏi bữa tiệc.
Trên xe, Bạch Đường móc điện thoại ra, lén lút soạn tin nhắn.
[ Lão công, sao anh lại có thể thích làm người khác, sao lại có thể ôm người khác! ]
[Cơ ngực của anh chỉ mình em có thể sờ. ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!