Chương 46: Quả nhiên, chú thỏ không nghe lời thì cần phải dạy dỗ thật mạnh

Ánh mắt Trì Yến Đình dừng lại trên gương mặt hồng hào của Bạch Đường, đôi mắt giận dữ đó thật đẹp.

Hắn bế chú thỏ vào lòng, v**t v*: "Mặt bảo bối phồng lên như cá nóc vậy."

Bạch Đường trừng mắt, cắn một miếng vào má anh, dùng hành động để cho hắn biết chú thỏ khi giận lên sẽ cắn người.

Má bị cắn, mắt Trì Yến Đình tối lại. Hắn vòng tay ôm eo chú thỏ, giọng khàn khàn: "Ngoan, cắn nữa là không hay đâu."

"Hừ!" Bạch Đường mặc kệ, tiếp tục gặm má anh.

Cơn đau trên má với Trì Yến Đình chỉ như muỗi đốt, không đau nhưng lại cực kỳ ma mị: "Yêu bảo bối nhất."

Bạch Đường buông miệng ra, bực bội hừ một tiếng: "Ai là bảo bối của anh?"

Suốt buổi sáng, Bạch Đường đều vắt óc suy nghĩ cách thoát khỏi sự giám sát của Trì Yến Đình để hoàn thành nhiệm vụ.

Đến buổi chiều, Trì Yến Đình nhận một cuộc điện thoại.

"Bảo bối, ở nhà ngoan nhé, đừng chạy lung tung."

Bạch Đường gật đầu cho có lệ: "Em biết rồi, em sẽ không chạy loạn đâu."

Nhìn hắn rời đi, nụ cười trên môi Bạch Đường mới lộ rõ.

"Tiểu thiếu gia Bạch hôm nay tâm trạng tốt quá." Mẹ Trần mang bánh kem dâu tây đến: "Thiếu gia bảo hôm nay có thể cho cậu ăn một miếng."

Bạch Đường nhận bánh kem, chu môi than phiền: "A Đình keo kiệt quá."

Mẹ Trần nhìn Bạch Đường vừa than vừa ăn ngon lành, không khỏi cảm thán, tiểu thiếu gia này thật dễ dỗ, dễ nuôi. Thiếu gia nói không sai, cậu có tâm tư đơn thuần, rất dễ bị người khác lừa gạt.

Bạch Đường ngồi trên sofa, xúc một muỗng kem lớn cho vào miệng, đôi mắt nhắm lại tận hưởng. Những quả dâu tây đỏ mọng, thơm ngọt trên lớp kem được cậu để dành ăn cuối cùng. Trì Yến Đình không có ở nhà, không ai tranh dâu tây với cậu, nên cậu có thể yên tâm để ăn sau cùng.

[Đường Đường, bánh kem dâu tây có vị gì vậy?]007 nuốt nước bọt không tồn tại.

Bạch Đường tổng kết: "Ngọt, mềm, thơm, ngon."

Vừa nói, tai cậu lại đỏ lên. Những lời này là do Trì Yến Đình đã nói bên tai cậu, khi bôi kem lên người cậu rồi ăn.

[Thỏ cưng, cậu đang nghĩ cái gì đen tối vậy hả?]

"Không có… Tôi đang nghĩ cách ra ngoài." Bạch Đường cắn chiếc muỗng bạc, nhìn những người hầu đang làm việc và vệ sĩ bên ngoài.

"Vệ sĩ bên ngoài đông quá, dùng giá trị chán ghét được không?"

[Có thể…]007 suy nghĩ. Nó muốn dùng 5 giá trị chán ghét đó để chữa trị linh hồn của Bạch Đường, nhưng tác dụng của chút điểm này so với phản diện thì còn kém xa.

Thế là nó dứt khoát dùng 5 giá trị chán ghét đó: "Tôi sẽ biến cậu thành dáng vẻ của mẹ Trần, cứ thế mà tự nhiên đi ra ngoài thôi."

Mắt Bạch Đường sáng lên, nhanh chóng ăn xong bánh kem. Nhân lúc mẹ Trần không có ở đó và người hầu đang bận, cậu trở về phòng ngủ. Khi xuất hiện trở lại, cậu đã có dáng vẻ của mẹ Trần.

Cậu ngẩng cao đầu, hiên ngang bước ra khỏi biệt thự, tiện thể còn nhờ tài xế đưa đi một đoạn.

Bạch Đường đến địa chỉ mà đạo diễn Trần đã cho. Trong phòng vệ sinh, cậu trở lại thành dáng vẻ của chính mình.

Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, Bạch Đường đụng phải một người đội mũ, đeo khẩu trang.

"Xin lỗi…"

Người kia liếc nhìn Bạch Đường một cái rồi quay người bước vào phòng vệ sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!