Sáng sớm hôm sau.
Bạch Đường giãn chân tay trong chăn, mơ màng xoay người ôm lấy người đàn ông bên cạnh, dụi vào lồng ngực vạm vỡ, giọng nũng nịu: "A Đình."
Ý thức hoàn toàn trở lại, cơ thể Bạch Đường cứng đờ. Cậu mở mắt, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trì Yến Đình với vẻ mặt bơ phờ và đôi mắt đầy tơ máu.
"Sao anh tìm được em!" Nói rồi, Bạch Đường hoảng hốt vén chăn định chạy, nhưng bị người đàn ông nắm lấy mắt cá chân, kéo xuống và đè chặt dưới thân.
Trì Yến Đình có vẻ mặt tàn nhẫn, hung hãn, mạnh bạo bóp má Bạch Đường, áp sát cậu: "Anh đã canh em cả đêm, sợ em lại chạy trốn."
Những ngón tay trắng bệch của Bạch Đường bấu chặt vào cánh tay săn chắc của người đàn ông. Đôi mắt ướt át, giọng run run cãi lại: "Đừng hung dữ với em, là anh sai trước."
Trì Yến Đình nhíu mày, vẻ mặt độc ác: "Anh nên… Em đã đồng ý rồi."
Bạch Đường kinh ngạc: "!!!!!"
Em, em đồng ý khi nào?
Em đồng ý cái gì cơ?
[Vô liêm sỉ, vô liêm sỉ! Tai sắp bị ô uế rồi!]007 mỉa mai tên phản diện.
Bạch Đường dùng hai tay đẩy gương mặt đang tiến tới của hắn: "Đồ vô liêm sỉ, em chưa bao giờ nói thế!"
"Bảo bối đã nói, còn nói nếu rời xa anh sẽ tự bẻ gãy chân mình."
Bàn tay to lớn của hắn đẩy chiếc quần thể thao rộng thùng thình của chú thỏ lên…
Lực ở lòng bàn tay siết lại…
Thật đẹp.
Và cũng cực kỳ quyến rũ.
Bạch Đường giãy giụa không thoát, cắn một miếng vào tai người đàn ông…
Ở bên Trì Yến Đình lâu như vậy, chú thỏ biết tiếng thở dài đó có ý gì. Ngay lập tức, mặt cậu đỏ bừng, nắm tóc anh mắng: "Đồ b**n th**!"
[Thỏ cưng ơi, cưng quên mất tên phản diện là một kẻ b**n th** rồi sao? Cưng càng cắn hắn, hắn càng hưng phấn đấy.]
Chú thỏ bị người đàn ông trói chặt…
"Bảo bối đừng rời xa anh nữa, anh sẽ chết mất." Người đàn ông ôm lấy mặt Bạch Đường, trán chạm trán, đau khổ nói: "Anh thật sự sẽ chết, bảo bối đánh anh, mắng anh, cầm dao đâm anh đều được…"
[Đường Đường, giá trị chán ghét đã đạt 58 điểm rồi, chúng ta sắp thành công.]
"Nhưng 77, cậu không thấy mấy lần này giá trị chán ghét tăng ít quá sao?"
007 cẩn thận nhớ lại, cuối cùng đưa ra kết luận: [Điều này có lẽ liên quan đến sự thay đổi tình cảm của phản diện dành cho Đường Đường.]
Bạch Đường định hỏi "thay đổi tình cảm của phản diện" là có ý gì, thì môi cậu đột nhiên tê dại. Cậu giật mình, nhìn thấy ánh mắt ẩm ướt, lạnh lẽo của tên phản diện đang nhìn chằm chằm mình.
"Nhóc hư, lại ngẩn người ra đấy." Trì Yến Đình với vẻ mặt u ám, giọng nói lạnh lùng: "Có phải đang nghĩ đến Du Tông Bách không?"
"Miệng thì nói không có quan hệ gì, nhưng vẫn lén đi tìm hắn."
"Có phải tên tiện nhân đó đã nói gì với em, nên em mới muốn rời xa anh không?"
Lông mày Bạch Đường nhíu chặt, trong đôi mắt đẹp là sự sợ hãi đối với người đàn ông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!