Quần áo bị mồ hôi lạnh thấm ướt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lan ra khắp cơ thể. Môi cậu cắn chặt đến trắng bệch, giọng run rẩy giải thích: "Em không nói dối."
Sống mũi cay cay, một nỗi tủi thân mãnh liệt dâng lên. Bạch Đường nghẹn ngào: "Tại sao anh luôn không tin em…?"
"Anh lúc nào cũng theo dõi em, hạn chế em tiếp xúc với người khác. Trong mắt anh, em giống như một con vật được xỏ dây, chỉ có thể hoạt động trong một phạm vi nhất định."
Nói xong, Bạch Đường cúp điện thoại, không nghe thêm những lời đe dọa nữa.
Du Tông Bách đi tới, thấy khuôn mặt trắng bệch của cậu, lo lắng hỏi: "Cậu có phải không khỏe không?"
Bạch Đường lắc đầu, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh ta, giọng khàn khàn nói: "Tôi phải về rồi."
"Vậy để tôi đưa cậu về."
"Không cần, có xe đến đón tôi rồi."
Ngay lúc Bạch Đường bước đi, Du Tông Bách đã kéo tay cậu lại: "Có phải người đàn ông kia đã bắt nạt cậu không?"
"Không phải." Cậu giật tay ra, rời khỏi đoàn phim. Nhìn thấy chiếc xe của Trì Yến Đình, cậu do dự vài giây rồi bước tới.
"Bạch tiên sinh." Tài xế mở cửa xe.
Bạch Đường nhìn vào bên trong xe trống vắng, hỏi: "A Đình đâu?"
"Sếp có việc cần giải quyết, bảo tôi đến đón cậu."
Nghe vậy, Bạch Đường thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc xe chạy êm ru, cuối cùng cũng đến trang viên khi trời vừa chập tối.
Đêm đã buông xuống, Trì Yến Đình sắp trở về. Cậu lo lắng ăn uống, tắm rửa rồi trốn vào trong chăn.
Khi sắp chìm vào giấc ngủ, phòng ngủ vang lên một tiếng "tách" rất nhỏ. Cậu vén chăn lên, trước mắt lại là một màn đêm đen kịt. Bạch Đường nhớ rõ là mình đã bật đèn…
Cậu định xuống giường thì một bàn tay to lớn bất ngờ siết chặt mắt cá chân cậu từ trong chăn. Bạch Đường hét lên một tiếng ngắn ngủi, rồi bị bịt miệng lại.
"Ngoan nào, tôi sẽ không làm em đau đâu."
Giọng nói này… là tên b**n th** ở khách sạn lần trước!
Mắt Bạch Đường trợn tròn vì sợ hãi. Cậu vùng vẫy, kêu cứu…
Áo ngủ bị kéo ra…
Nỗi sợ hãi mãnh liệt khiến đầu óc cậu trống rỗng. Thậm chí cậu không thể nghĩ tại sao giữa một đám người hầu và vệ sĩ đông như vậy, người đàn ông này lại có thể tìm chính xác phòng ngủ của cậu.
Không, không! Cứu…!
Nước mắt tuôn trào, cơ thể cậu chỉ biết run rẩy, không thể làm bất cứ động tác nào khác.
"Mày định làm gì bảo bối của tao!"
Là giọng của Trì Yến Đình. Mắt Bạch Đường chuyển động, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng. Cậu co rúm lại trên giường, run bần bật.
Trong căn phòng tối đen, cậu chỉ thấy một bóng người đang chao đảo. Đèn "bật" một tiếng, ánh sáng chói mắt bao trùm cả căn phòng.
Sắc mặt Trì Yến Đình u ám, nét mặt đầy vẻ hung ác bị kìm nén. Anh ôm chặt lấy chú thỏ... đang sợ hãi tột cùng trên giường.
"Đừng sợ, đừng sợ, anh về rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!