[Trời ơi! Miệng lưỡi của mấy người trên mạng thật quá đáng!]007 tức giận.
Lượng fan của Bạch Đường còn ít, hoàn toàn không thể chống lại những tài khoản marketing và các nhóm người chuyên bôi nhọ được thuê.
Nhưng những người hâm mộ này vẫn đang cố gắng bảo vệ Bạch Đường bằng cách riêng của họ.
[Bảo sao mà sân si dữ vậy, thì ra là fan của Trác Hoa. Gato khi thấy Bạch Đường nổi tiếng hơn thần tượng của các người à?]
[Fan Trác Hoa không có đạo đức à? Sao tôi lại nhớ rõ mọi chuyện vậy nhỉ? Tôi nhớ là Trác Hoa quấy rối người khác không thành rồi giận cá chém thớt, đi bôi nhọ người ta khắp nơi.]
[Internet thật sự không có trí nhớ sao? Cái vụ anh chàng kia bắt cá hai tay mới đây thôi mà đã quên rồi. Tôi nhớ là Trác Hoa quấy rối Bạch Đường trước…]
[Trời ạ! Cái tên đáng ghét đó dám làm ô uế idol của tôi.]
[Bạch Đường thì trong sạch, nhưng nói là không có ai chống lưng phía sau thì tôi không tin.]
007 nhìn thấy bình luận đó, tặc lưỡi: [Cái này mà cũng bị nhìn ra được sao?]
[Đường Đường, đừng để ý đến những người xấu trên mạng. Cứ dùng thực lực để đánh thẳng vào mặt họ.]
Sau vài giờ, những tin tức tiêu cực đó trên mạng đều biến mất. Bạch Đường không cần nghĩ cũng biết là do Trì Yến Đình đã can thiệp để xóa bỏ. Cậu đảo mắt quanh phòng, rồi hỏi 007: "77, ở đây có camera không?"
Vài giây sau, 007 đưa ra câu trả lời: [Tên phản diện này thật sự có bệnh, camera trong trang viên còn tốt hơn gấp mấy lần ở biệt thự.]
[Có khi bây giờ tên phản diện đó đang xem cậu đấy.]
Đúng như lời 007 nói, trong phòng làm việc, Trì Yến Đình đang ngồi trên sofa, nhìn vào màn hình camera. Góc máy được phóng to, vừa vặn chiếu thẳng vào mông của Bạch Đường. Chiếc áo ngủ lụa đen co lên theo từng cử động, để lộ đường cong hoàn hảo…
Thật khiến người ta phải xao động.
[Đường Đường, kéo áo xuống đi.]
Bạch Đường đỏ mặt. Cậu chợt nhớ ra người đàn ông đó đã không cho cậu mặc q**n l*t. Vậy có phải vừa nãy cậu đã bị nhìn thấy hết không?
"Đồ b**n th**, đồ khốn!"
"Đồ kiểm soát, đồ súc vật, đồ khốn nạn, đồ điên!"
Bạch Đường tuôn ra tất cả những lời chửi rủa mà cậu có thể nghĩ đến. Sau khi chửi xong, cậu khẽ hỏi 007: "77, tôi mắng như vậy, liệu tên phản diện có giận mà đánh tôi không?"
007 vỗ ngực cam đoan, cổ vũ Bạch Đường: [Không đâu, bảo bối vừa nãy siêu hung luôn.]
"Thỏ cưng à," 007 thầm nghĩ, "với cái vẻ đáng yêu và giọng nói mềm mại của cưng, tôi sợ cưng mắng lại khiến tên phản diện sảng khoái hơn ấy."
Cửa phòng ngủ mở ra, Trì Yến Đình lập tức bước đến bên giường, đôi mắt sáng và nóng bỏng: "Bảo bối đang làm gì vậy?"
Biết rõ còn hỏi, Bạch Đường trừng mắt, cố tỏ vẻ hung dữ: "Em đang mắng anh."
"Anh buồn quá à." Người đàn ông đặt tay lên mông nhỏ của Bạch Đường: "Mắng gì thế? Cho anh nghe thử nào."
Chú thỏ ngồi chặt trên tay anh, mắt hạnh tròn xoe mắng: "Đồ khốn, đồ b**n th**, đồ khốn nạn."
Giọng cậu vừa mềm vừa dịu. Dù đang mắng, người nghe cũng không cảm thấy bị xúc phạm, ngược lại còn thấy đáng yêu.
"Mắng hay đấy, mắng thêm vài câu nữa đi." Ánh mắt người đàn ông trở nên tối tăm, sâu thẳm.
"Anh b**n th**!" Lần này là cậu thật lòng. Sao có thể vô liêm sỉ đến thế? Cậu cố chống cự nhưng không thể thắng nổi anh, ngược lại còn bị anh cắn một cái.
Trì Yến Đình nể tình cơ thể chú thỏ vừa hồi phục nên không dám quá trớn. Sau một lúc trêu chọc, anh thả lỏng: "Lần này tạm tha cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!