"Đủ rồi nhé."
"Chưa đủ."
"Nhưng lát nữa em phải đến đoàn phim rồi."
"Ăn cơm đã."
"Em không đói."
"Tôi đói." Trì Yến Đình buông Bạch Đường ra, đi đến bàn tháo hộp bánh kem nhỏ ra.
Mùi bơ và dâu tây ngọt ngào, thơm lừng mời gọi, khiến Trì Yến Đình, người vốn không hảo ngọt, lại bất ngờ thích chiếc bánh dâu tây của chú thỏ này. Hắn dùng thìa nhỏ múc một miếng. Vị ngọt thơm nhưng không ngán, bảo sao chú thỏ này lại thích ăn đến vậy.
Bạch Đường nhìn chiếc bánh kem dâu tây của mình bị người đàn ông ăn từng miếng một, tức giận bật khóc.
"Ghét anh! Đó là của em!"
"Bây giờ là của tôi rồi."
Người đàn ông l**m sạch chút bơ cuối cùng còn dính trên khóe môi, đôi mắt nhìn Bạch Đường lại trở nên sâu thẳm, đen tối. Ăn bánh kem không đủ no.
Hạ Điềm Điềm nhìn thấy Trì Yến Đình đi ra từ phòng của Bạch Đường, đôi mắt cô gần như muốn lồi ra. Nhưng khi nhớ đến lời dặn dò của sếp, cô vội vàng cúi đầu. Người đàn ông này thật cao lớn, hung dữ và đẹp trai, mối quan hệ của hắn ta với thầy Bạch Đường chắc chắn không bình thường.
Cô chợt nhớ đến những tin đồn trên mạng, không kìm được ngước mắt nhìn trộm, và bắt gặp cảnh người đàn ông hung dữ đó đang cẩn thận ôm lấy eo Bạch Đường. Dáng vẻ nghiêm túc, cẩn trọng ấy hoàn toàn không giống như mối quan hệ bao nuôi mà tin đồn trên mạng lan truyền.
Liệu đây có phải là người yêu của Bạch Đường không?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Hạ Điềm Điềm nhìn hai người phía trước, càng nhìn càng thấy họ xứng đôi. Khoảng cách chiều cao, vóc dáng, thậm chí là bầu không khí quấn quýt giữa họ đều cực kỳ giống một cặp đôi đang yêu nồng nhiệt.
Khi lên xe, Hạ Điềm Điềm nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai bàn tay đan chặt vào nhau ở ghế sau. Người đàn ông khẽ cắn ngón tay thầy Bạch Đường. "Chết tiệt!" một câu chửi thề suýt nữa buột ra khỏi miệng cô.
Trời ơi! Cô không dám tưởng tượng cuộc sống riêng tư của hai người này như thế nào nữa.
Tới đoàn phim, tài xế vòng qua mở cửa xe cho Bạch Đường: "Bạch tiên sinh, mời."
"Cảm ơn." Bạch Đường chuẩn bị bước xuống thì bị người đàn ông bên cạnh kéo lại, hôn một cách mãnh liệt.
"Khi nào xong việc tôi sẽ đến đón em."
Mặt Bạch Đường đỏ bừng, ngẩn ngơ bước xuống xe. Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Điềm Điềm, cậu ho khan một tiếng đầy gượng gạo: "Đi thôi."
"A, vâng." Hạ Điềm Điềm vội vã chạy theo. Trời ạ, cô vừa thấy gì thế này? Một cặp đôi thật sự.
Ngày hôm đó, vai diễn của Bạch Đường là vai tiểu hồ ly giúp nam nữ chính đến với nhau.
Cậu trong tạo hình tiểu hồ ly, nằm dài trên đùi Băng Sương: "Chủ nhân, người đã sống lâu như vậy, không cô đơn sao?"
Băng Sương đang đọc sách, dùng ngón tay búng nhẹ lên trán tiểu hồ ly, giọng nói tĩnh lặng không chút gợn sóng: "Nói nhiều."
Tiểu hồ ly ôm trán hừ một tiếng, lăn sang một bên đùa giỡn với con vẹt.
Cảnh quay này diễn ra rất thuận lợi. Tạo hình tiểu hồ ly của Bạch Đường rất đáng yêu, lập tức thu hút sự yêu mến của một số người trong đoàn phim.
[Đường Đường, nếu không phải biết cưng là một chú thỏ đáng yêu, tôi đã nghĩ cưng là một con hồ ly thật đấy.]
Bạch Đường cười hì hì, trêu đùa lại 007 trong đầu: "Bây giờ tôi chẳng phải là hồ ly sao?"
[Thỏ cưng nhà tôi dù là gì cũng là đáng yêu nhất.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!