Trì Yến Đình bật đèn đầu giường, ánh mắt rơi lên những sợi tóc bạc chói mắt kia, giọng nói trầm thấp mang theo tia mỉa mai và tà khí:
"Đẹp thật. Lại còn để cho bao nhiêu người khác nhìn thấy... Vậy tôi nên trừng phạt em thế nào mới tốt đây?"
Ánh mắt hắn dừng lại ở vết trầy đỏ rớm máu nơi đầu gối, sắc mặt càng thêm u ám. Cắn chặt răng, hắn khàn giọng mắng khẽ:
"Tiểu yêu tinh, chỉ một ngày ta không quản, em liền để mình đầy thương tích."
Giây phút ấy, dù trong đầu hắn đầy những cách trừng phạt để thỏa mãn h*m m**n chiếm hữu và cơn ghen đang gào thét... nhưng khi nhìn đến những vết thương nhỏ bé trên cơ thể thỏ con, tất cả tức giận bỗng hóa thành xót xa không thể kìm nén.
Hắn nhẹ nhàng bôi thuốc cho Bạch Đường, từ đầu gối đến cả lòng bàn chân cũng không bỏ sót. Ánh mắt vẫn dừng lại nơi thỏ con...
Sáng hôm sau.
Bạch Đường dụi mắt tỉnh dậy, ánh mắt còn ngái ngủ thì bỗng dừng lại ở chiếc áo ngủ nằm trên sàn nhà. Cậu nhíu mày đầy nghi hoặc:
"Hửm? Khi nào mình cởi áo ngủ vậy?"
Không có thời gian nghĩ nhiều, cậu nhanh chóng đến phim trường. Mới đến nơi đã thấy nam chính Du Tông Bách từ xa vẫy tay với cậu.
Du Tông Bách có vẻ ngoài thanh lãnh và điển trai, vóc dáng cao lớn, mặc một bộ kiểu Tôn Trung Sơn trắng tinh, ánh mắt trầm ổn như ẩn chứa vô vàn câu chuyện chưa kể.
"Bạch Đường, chúng ta diễn thử lời thoại một lượt đi."
Bạch Đường lập tức chạy lại, lời thoại đã sớm thuộc làu làu.
《 Trai Yêu Lục 》 kể về một tiệm cầm đồ dành riêng cho yêu quái. Nam chính là chủ tiệm, người chuyên ghi chép, tiếp nhận những vật phẩm mà yêu quái mang đến, đồng thời thực hiện những ước nguyện kỳ lạ của họ.
Toàn bộ bộ phim mang theo một không khí kỳ dị quái đản: người ăn yêu, yêu ăn người, nhân yêu yêu nhau, bất kể là con người, nửa người nửa yêu hay yêu quái thuần huyết, kết cục đều bị tiệm cầm đồ này thu nạp, giam giữ hoặc sử dụng...
Diễn xong đoạn thoại thử, trong mắt Du Tông Bách hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ban đầu anh ta nghĩ người này chỉ là một bình hoa đẹp mã, có thể được chọn diễn chắc là dựa vào mối quan hệ nào đó. Nhưng không ngờ ... người này thực sự có năng lực.
Nhân viên đoàn phim lần lượt có mặt. Hôm nay cảnh quay chính là trong tiệm cầm đồ.
Bạch Đường chuẩn bị xong tạo hình liền vào đúng vị trí.
Đạo diễn vừa hô "Bắt đầu!", ánh mắt Bạch Đường lập tức thay đổi, nhập vai chỉ trong một giây.
Cậu nửa nằm lười biếng trên sofa, đầu ngón tay đùa nghịch chú vẹt trong lồng sắt.
"Đinh linh ..."
Chuông gió trên cửa không gió tự kêu, ngay sau đó một yêu hoa được hóa trang đặc biệt bước vào, quỳ xuống bên cạnh Du Tông Bách.
"Cậu muốn cầm đồ thứ gì?" Du Tông Bách lạnh lùng hỏi.
Yêu hoa với đôi mắt bị khuyết nhẹ giọng đáp:
"Tôi muốn dùng giọng nói của mình... để đổi lấy thân phận làm người."
Bạch Đường, với vai tiểu hồ ly chín mạng, nghe vậy liền nhào tới, ghé lên vai Du Tông Bách, ánh mắt hồ nghi:
"Cậu đã dùng đôi mắt để cầm đồ rồi, tại sao còn muốn cầm luôn cả giọng nói? Người kia đáng để cậu hy sinh như vậy sao?"
"Cắt!" Đạo diễn đột ngột quát.
Ông chỉ vào Du Tông Bách, cau mày: "Tông Bách, cậu đang diễn cái kiểu gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!