Chương 32: Chán ghét Trì Yến Đình

[Bảo bối, em đang run lên vì sợ hãi.]

[Đáng yêu thật đấy.]

Bạch Đường hoảng loạn ném điện thoại xuống giường, chạy đến cửa sổ sát đất kéo mạnh rèm lại, vẻ mặt căng thẳng, vội vàng tìm kiếm thứ gì đó trong phòng.

"77, giúp ta kiểm tra xem ở đây có camera không?"

[Đường Đường, nơi này rất an toàn, không có camera theo dõi đâu.]

"Nhưng mà…" Bạch Đường như một con chim nhỏ hoảng sợ, lắp bắp nói, "Nếu không có camera, vậy làm sao A Đình biết em đang làm gì, tiếp xúc với ai?"

[Thỏ Bảo, hắn đang cố tình dọa cưng thôi, không có thật đâu.]

"Cố ý hù dọa tôi?"

[Đúng vậy.]

Bạch Đường ôm đầu gối, rúc mình thành một cục nhỏ như con thỏ con tội nghiệp, đôi mắt ửng đỏ vì uất ức: "Tôi ghét vai ác."

Ghét Trì Yến Đình hay bắt nạt mình.

Ghét Trì Yến Đình luôn làm mình đau.

Ghét Trì Yến Đình khiến mình sợ hãi.

Ghét cái hệ thống giá trị chán ghét khó tích lũy, chẳng biết đến bao giờ mới có thể rời khỏi tên vai ác kia.

Trong phòng, ánh sáng dần tối sầm lại. Bạch Đường lau khô nước mắt, khập khiễng bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương... hốc mắt đỏ hoe. Cậu hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc.

Vài phút sau, khi bước ra, cậu đã hoàn toàn che giấu mọi dấu vết từng khóc.

Đúng lúc đó, Hạ Điềm Điềm từ phòng bên cạnh bước ra. Vừa nhìn thấy Bạch Đường, cô lập tức lấy từ túi xách ra mũ lưỡi trai, khẩu trang và kính râm, giúp cậu "trang bị toàn thân".

"Không cần phiền thế đâu, tôi đâu có nổi tiếng gì." Bạch Đường cười khổ, định gỡ khẩu trang xuống, nhưng bị Hạ Điềm Điềm ngăn lại.

"Phải phải, đây là công việc của em!"

Hạ Điềm Điềm nhìn gương mặt dù đã bị che gần hết vẫn không giấu được khí chất tuấn mỹ của Bạch Đường, trong lòng không khỏi cảm thán: Người đẹp thật sự, che kiểu gì cũng không giấu được.

Đặc biệt là bộ đồ hôm nay, sơ ý một chút đã để lộ làn da trắng như tuyết khiến người khác không dời mắt nổi.

"Anh ơi, vết thương của anh còn đau không?"  Hạ Điềm Điềm nhớ lời dặn của Sở tổng nên cẩn thận hỏi.

Bạch Đường lắc đầu: "Vết thương nhỏ thôi, giờ không đau nữa rồi."

Cả hai vừa đến phim trường liền bị kéo đi thử trang phục. Nhà tạo hình nhìn từ đầu đến chân Bạch Đường một lượt, rồi hỏi cậu có sẵn lòng nhuộm tóc bạc không.

Bạch Đường gật đầu đồng ý. Nhân vật cậu đảm nhận là một tiểu hồ ly tóc bạc ... tuy có thể dùng tóc giả, nhưng cậu vẫn thấy nhuộm thật sẽ cho hiệu quả tự nhiên hơn.

Sau mấy tiếng đồng hồ, khi Bạch Đường với mái tóc bạc bước ra, ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh lập tức bị hút chặt lấy.

Rất hiếm có ai có thể "cân" được màu tóc bạc mà không cần makeup đậm hay chỉnh sửa ánh sáng.

Bạch Đường có làn da trắng nõn, mịn màng, gần như không có khuyết điểm. Trong ánh sáng nhàn nhạt của phim trường, mái tóc bạc khiến cậu trông như một yêu tinh bước ra từ tuyết giới – vừa lạnh lùng vừa ma mị.

Đạo diễn Trần, người từng xem thử vai qua video, cuối cùng đã hiểu tại sao Sở Lâm Nam lại nhất mực đề cử Bạch Đường.

Tuy ngoại hình xuất sắc, nhưng diễn xuất thế nào thì còn phải kiểm chứng thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!