Ở vị trí chủ động, Bạch Đường lại cảm thấy bối rối dưới ánh mắt như muốn nuốt chửng người của Trì Yến Đình. Rõ ràng người nắm thế thượng phong là mình, vậy mà cậu lại như đang bị hắn dắt mũi.
Tất cả những hành vi được gọi là "nhục nhã" của cậu, trong mắt Trì Yến Đình dường như chỉ là một dạng tình thú!
"Bảo bảo, sao không tiếp tục nữa?" Trì Yến Đình nói bằng giọng điệu đầy cung kính, như thể nếu Bạch Đường không nói, hắn sẽ không động đậy thêm chút nào.
"77, cái này… là đáp án đúng thật sao?" Bạch Đường khẽ thì thầm. Điều cậu thực sự muốn hỏi là: "Chuyện này… có đúng quy trình không vậy?"
[ Sổ tay công lược không sai đâu, sai là ở tên phản diện này! Đường Đường, cưng làm rất đúng... ]
Theo lời 007, Bạch Đường cầm lấy khăn trải giường, chùi mạnh vào chỗ mà Trì Yến Đình vừa chạm, sau đó làm bộ ghét bỏ nói: "Buồn nôn thật đấy."
Quả nhiên, trong mắt Trì Yến Đình thoáng lóe lên tia lạnh lẽo, Bạch Đường vội vàng bồi thêm:
"Bị anh chạm vào một chút tôi cũng thấy ghê tởm."
[ Ding~ Ghét bỏ +5 điểm, hiện tại tổng điểm ghét bỏ: 40. Đường Đường giỏi quá! q(≧▽≦q) ]
Trì Yến Đình nhìn tiểu thỏ con vẫn mang theo nụ cười ngây thơ nhưng ánh mắt lại tràn đầy ác ý.
Hắn bật cười lạnh, nói: "Bảo bảo, em có vẻ rất thích chọc giận anh. Đây là sở thích nho nhỏ của em sao?"
"Hay là bước tiếp theo trong kế hoạch… chính là rời khỏi anh?"
Ánh mắt hắn tối sầm lại, từng bước tiến đến gần, giọng nói đe dọa: "Bảo bảo, trò chơi... cũng có giới hạn thôi."
Chữ "Bảo bảo" lần này không còn dịu dàng ngọt ngào như trước nữa, mà là đầy cảnh cáo và uy h**p.
Trì Yến Đình đang cảnh cáo Bạch Đường: Nếu em còn dám làm càn... thì hãy chuẩn bị gánh hậu quả đi!
[Đường Đường, chỉ cần rời khỏi nơi này là nhiệm vụ 2 sẽ hoàn thành. Giờ chỉ cần thoát khỏi dây trói trên người vai ác rồi rời khỏi biệt thự!]
Gương mặt Trì Yến Đình lạnh như băng, ánh mắt như mạng nhện độc siết chặt lấy Bạch Đường:
"Bạch Đường, thả tôi ra!"
Giọng nói băng lạnh ấy khiến mặt mày Bạch Đường tái nhợt ngay lập tức. Khi thấy hắn bước tới gần, Bạch Đường vội vơ lấy quần áo trên đất, khoác vội lên người, đẩy cửa phòng chạy trốn.
Trì Yến Đình nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cậu, sắc mặt thoáng cái âm trầm hẳn. Hắn nghiến răng: "Thỏ con... tốt nhất là em hãy cầu nguyện đừng để anh bắt được."Bạch Đường chạy chân trần ra khỏi biệt thự, trong đầu vang lên tiếng reo vui của 007:
[Đường Đường! Điểm ghét bỏ lại tăng rồi! Hiện tại là 45! Chúng ta sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi!]
Bạch Đường khựng lại, nhưng không hề vui vẻ, ngược lại là mặt đầy lo âu: "77, tôi… tôi hơi sợ rồi."
Ánh mắt của Trì Yến Đình lúc nãy, thật sự như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy, quá đáng sợ.
Chỉ cần nghĩ đến những gì mình vừa làm, toàn thân Bạch Đường liền rợn da gà.
Tăng điểm ghét bỏ thì tốt đấy, nhưng...
Lần này, cậu có khi bị tên phản diện đó ăn thật mất!
[Đường Đường, sao cưng lại xù lông thế?]007 vội dỗ dành,
[Thỏ Bảo đừng sợ, cưng hiện tại là "người", không ai ăn được em đâu!]
Bạch Đường căng thẳng đến mức gần như phát điên, liều mạng chạy trốn khỏi biệt thự của Trì Yến Đình. Đôi chân trần trắng trẻo của cậu bị đá nhọn trên đường rạch toạc da.
Cơn đau nhói ở lòng bàn chân khiến cậu mất thăng bằng, ngã sấp xuống đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!