Chương 3: Vật sở hữu độc quyền của Trì Yến Đình

Trưa hôm sau, Bạch Đường tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ, môi sưng đỏ, đôi mắt nhức mỏi ròng ròng nước mắt.

"77, tôi khó chịu quá, có phải tôi không hoàn thành nhiệm vụ nên lại sắp chết rồi không?"

Giọng cậu khàn đặc, mỗi khi nói một chữ lại như bị giấy nhám cọ xát, vừa ngứa vừa đau.

Giọng 007 mang theo sự xót xa: [ Thỏ Bảo ngoan ngoãn đáng yêu nhất, sao có thể chết được chứ? ]

"Thật không?" Bạch Đường ngẩng đầu khỏi gối, ngay sau đó lại uể oải rũ xuống. "Tôi có thể không cần bao nuôi kẻ phản diện không? Khó chịu quá."

Miệng khó chịu, mắt khó chịu, eo và chân đau nhức, chỗ nào cũng đau.

Bao nuôi kẻ phản diện khó quá, cậu không muốn bao nuôi nữa.

007 thở dài: "Thỏ bảo bối ngốc nghếch của tôi ơi, bị lừa mà cũng không biết."

[ Thỏ Bảo, tối qua kẻ phản diện lợi dụng lúc cậu hôn mê đã tha cậu về ổ đó. ]

Bạch Đường mơ màng mở mắt, lúc này mới chú ý đến hoàn cảnh xa lạ xung quanh, căng thẳng hỏi 007: "Đây là nhà của kẻ phản diện à?"

[ Đúng vậy. ]

"Thế những bức ảnh chụp lén kẻ phản diện ở nhà tôi có bị phát hiện không?"

[ Không biết, tôi và Đường Đường dùng chung một tầm nhìn. Sau khi cậu bất tỉnh, tôi chẳng thấy gì cả. ]

Bạch Đường vén chăn lên, mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình đặt ở mép giường. Lúc mặc quần thì khó khăn, bây giờ mông cậu hễ chạm vào là đau.

Thế là cậu đơn giản mặc độc chiếc áo sơ mi của kẻ phản diện bước ra khỏi phòng ngủ. Cậu thận trọng đi xuống tầng hai.

Cậu thấy kẻ phản diện đang lười biếng ngồi trên sofa, mặc một chiếc áo ngủ lụa đen. Cổ áo rộng mở để lộ phần cơ ngực hoàn hảo.

Giọng nói hắn ta khi nói chuyện với người khác lạnh lùng và mang theo vẻ uy quyền. Trì Yến Đình vừa thấy Bạch Đường liền giơ tay ra hiệu cho người bên cạnh rời đi.

Trì Yến Đình ngồi trên sofa đánh giá tiểu gia hỏa đang đi xuống cầu thang. Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình vừa đủ che mông, hai đôi chân dài trắng nõn, thẳng tắp...

"Đẹp thật!"

Nghĩ đến những dấu vết này đều là do mình tạo ra, đôi mắt dài hẹp của Trì Yến Đình càng trở nên u tối, khí chất quanh người anh ta toát ra sự áp bức mãnh liệt.

"Tôi mặc quần áo của anh, anh sẽ không giận đâu nhỉ?" Bạch Đường với khóe mắt ửng đỏ, vừa thuần khiết vừa gợi cảm, trên đầu còn nhô lên một nhúm tóc ngốc nghếch.

Trì Yến Đình bị nhúm tóc ngốc nghếch của cậu làm tim ngứa ran, trong lòng cứ cảm thấy thiếu sót điều gì đó cần mau chóng lấp đầy. Hắn l**m l**m bờ môi khô khốc.

Muốn làm gì đó hoặc cắn gì đó quá.

Hắn nghĩ, ánh mắt rơi xuống đôi môi mềm mại, căng mọng của Bạch Đường, và ngay lập tức trở nên sâu thẳm như vực thẳm.

Hắn đã tìm được nơi cần cắn!

Trì Yến Đình nâng chiếc cằm thon gọn của Bạch Đường lên, nhìn đôi mắt ngây thơ còn vương hơi nước rồi cúi xuống hôn.

Rất lâu sau, Bạch Đường nằm rạp trên lồng ngực săn chắc, xúc cảm cực kỳ dễ chịu của kẻ phản diện, cằm gối lên ngực hắn ta, ngước mắt nhìn.

"Quần áo của tôi, bảo bối muốn mặc thế nào thì mặc thế đó."

Sau khi xác định Bạch Đường không phải là người do mấy lão già cứng đầu trong nhà sắp đặt, Trì Yến Đình muốn kéo dài thời gian bao nuôi Bạch Đường thêm chút nữa. Dù sao thì hiếm lắm mới có người hợp khẩu vị hắn đến vậy.

Hắn nhìn tài liệu điều tra về Bạch Đường mà trợ lý vừa đưa tới trên bàn trà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!