[ Nhân loại đúng là sinh vật phức tạp. ]
Là một hệ thống từng nghiên cứu hàng vạn thế giới, 007 rất hiểu sự "xoắn xuýt" trong tính cách loài người. Đối với nó, thỏ con nếu muốn thực sự trở thành người... còn phải học rất nhiều điều.
"Nhưng mà… bọn họ đáng yêu thật mà."
Thỏ con ... hay nói đúng hơn là Bạch Đường luôn bộc lộ cảm xúc rất trực tiếp. Thích là thích, ghét là ghét, không bao giờ giấu giếm. Mà chính vì vậy, 007 mới cảm thấy đau đầu…
Thỏ con… đơn thuần quá.
Đơn thuần đến mức chỉ cần một cái liếc mắt, cũng có thể bị vai ác ăn sạch không còn mảnh xương.
007 lại thở dài một hơi.
Thôi thì đã nuôi rồi, cũng chỉ có thể cưng chiều thôi. May mà nó đủ mạnh, còn có thể bảo vệ được thỏ con trong phần nào cốt truyện.
Trên mạng, vụ việc vẫn còn rầm rộ mấy ngày liền.
Trong những ngày này, Trì Yến Đình lại bận rộn lạ thường ... đi sớm về trễ, thậm chí đôi khi không thấy mặt cả ngày.
Bạch Đường nhìn hot search với những dòng dư luận đang xoay chuyển theo hướng có lợi cho mình, lặng lẽ buông điện thoại xuống.
Cậu nghĩ bản thân chỉ là một tiểu minh tinh không ai biết đến, sao có thể tạo ra trò khôi hài lớn thế này? Nói không có người đứng sau dẫn hướng dư luận… chính cậu cũng không tin.
Nhưng người đó là ai, thì không rõ.
Dù là ai đi nữa, nhìn gió xoay chiều hiện tại, kết quả ít nhất đang có lợi cho mình.
[ Vai ác ra tay nhanh thật đấy. Nhưng cũng đúng thôi, rõ ràng vụ việc ban đầu chẳng liên quan gì đến chúng ta, lại tự dưng bị ném cho một cái nồi to tướng. ]
[ Người muốn dìm cưng lên hot search để bôi đen chắc đầu óc có vấn đề. Ai có chút suy nghĩ đều nhìn ra đây là chiêu chuyển hướng hắc lịch của Trác Hoa. ]
Bạch Đường gật đầu, cậu cũng thấy chuyện này quá kỳ lạ.
Bản thân chỉ là một diễn viên vô danh, tại sao lại dính vào chuyện đổi vai với tiểu sinh tuyến đầu?
"Sở thiếu gia đến rồi."
Cậu còn đang ngồi lướt mạng trên sofa thì nghe thấy tiếng người gọi. Bạch Đường ngẩng đầu lên, thấy trước mặt là một khuôn mặt quen thuộc, người nọ đang chống tay lên thành ghế sofa, cúi đầu nhìn cậu.
[ Không hổ là bạn của vai ác… Cái dáng vẻ lưu manh tràn ra từ ánh mắt. ]
"Hây, lại gặp nhau rồi." Sở Hướng Nam nở nụ cười lười nhác, mang theo dáng vẻ lưu manh cợt nhả, khẽ gật đầu chào Bạch Đường.
"Anh..." – Bạch Đường ngẩn ra nhìn anh ta– "Chào anh."
Sở Hướng Nam híp mắt đánh giá cậu từ trên xuống dưới. Ngữ khí như đang nói đùa mà chẳng buồn giấu sự tò mò:
"Không ngờ Yến Đình lại nghiêm túc đến thế... Nhìn kỹ mới thấy đúng là xinh thật."
Ban đầu anh ta chỉ nghĩ Trì Yến Đình nổi hứng nhất thời, muốn bao dưỡng tình nhân chơi cho vui. Nhưng không ngờ hắn lại vì người này mà thật sự đắc tội Phương gia, một thế lực không dễ chọc.
Tên nhóc Bạch Đường này, rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mà khiến Trì Yến Đình trở nên như vậy?
[ Đường Đường, người này thật vô lễ. ]007 thầm bất bình.
"Anh có thể đứng xa ra một chút không?" Bạch Đường hơi nhíu mày, ánh mắt có phần lạnh lùng. "Tôi nói vậy là vì tốt cho anh thôi, nếu A Đình thấy anh như vậy..."
Cậu chưa nói hết câu, điện thoại của Sở Hướng Nam đã vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!