Chương 15: Bảo bảo rõ ràng là đang ghen

Trong một khu chung cư cũ kỹ, ánh đèn yếu ớt chiếu xuống căn phòng chất đầy rác rưởi.

Giữa căn phòng bốc mùi ẩm mốc ấy, Trì Yến Đình đứng đó, giày da, vest đen, thần sắc âm trầm khí chất lạnh lẽo đến thấu xương. Dưới chân hắn, Tô Thanh Sáng bị bảo tiêu ép xuống mặt sàn dơ bẩn, hình ảnh tương phản rõ rệt.

Một bảo tiêu vừa đá bụng Tô Thanh Sáng vừa chửi: "Mẹ kiếp, trốn cũng giỏi ghê! Núp trong đống rác này, tưởng bọn tao không tìm ra mày hả?!"

Tô Thanh Sáng bò rạp dưới đất, run như cầy sấy, giọng khàn khàn van xin: "Trì tổng! Tôi sai rồi… tha cho tôi lần này đi, tôi hứa sẽ không bao giờ xuất hiện nữa…"

Trì Yến Đình cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng, nhìn hắn như nhìn thứ rác rưởi thật sự. Một giây sau, không chút do dự, hắn giơ chân đá mạnh vào ngực đối phương.

"Chỉ có kẻ chết mới không xuất hiện lại."

"Không không không… Trì tổng! Tôi thật sự biết sai rồi! Xin cho tôi một cơ hội nữa, nếu Bạch Đường làm được thì tôi cũng làm được…"

Ánh mắt Trì Yến Đình trầm hẳn xuống, khinh thường cười nhạt: "Mày tính là cái thá gì?"

Hắn xoay người, lạnh lùng ra lệnh: "Đưa hắn đến giường lão già b*nh h**n kia."

Loại người này, chết đi còn tiện nghi quá. Đã thích b**n th** như vậy, thì để hắn tự mình trải nghiệm đi.

Ra khỏi khu chung cư, Trì Yến Đình lấy điện thoại, giọng nói dịu dàng đến lạ, gửi cho Bạch Đường hai đoạn tin nhắn thoại:

"Bảo Bảo, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi. Mọi chuyện cứ để ta lo."

"Bên ngoài rất nguy hiểm, đừng tự ý ra ngoài một mình."

Lúc này, Bạch Đường đang hút sữa bò, vừa nghe tin nhắn thoại liền đỏ mặt.

[Nghe xem, nghe xem… vai ác nói gì này: "Bên ngoài rất nguy hiểm~" Cưng chiều muốn tan chảy luôn rồi.]

[Nhưng đừng quên, theo hướng phát triển cốt truyện, tối nay vai ác sẽ đưa Phương Tín về nhà. Đến lúc đó, chúng ta chính thức bắt đầu giai đoạn phản công!]

Bạch Đường vừa gặm ống hút vừa trò chuyện trong đầu với 007: "Cũng là dùng cái "bát thủy kế" như lần trước à?"

Nhưng...

Lần trước dùng "bát thủy kế" hình như chẳng có chút hiệu quả nào cả.

[Không sao, lần này chúng ta đổi cách.]

"Đổi thành cách gì?"

[Trộm q**n l*t của vai ác, rồi giá họa cho Phương Tín. Đến lúc đó, hắc hắc hắc hắc…]

007 tà ác cười rộ lên trong đầu Bạch Đường, rõ ràng là một AI nhưng không hiểu sao lại giống như tên nhóc quỷ tinh quái.

Màn đêm dần buông xuống.

Khi Trì Yến Đình mở cánh cửa lớn biệt thự ra, đập vào mắt hắn là ánh đèn ấm áp vàng nhạt nơi phòng khách, trông yên bình như một bức tranh gia đình.

Bạch Đường cuộn mình trên ghế sofa, ngủ say như một chú mèo con. Nghe tiếng mở cửa, cậu mơ màng mở mắt, tóc con run run, rồi lập tức chạy tới ôm lấy người đàn ông vừa về – cả người thơm mùi da và nước hoa nhè nhẹ.

"Sao về trễ vậy chứ?" Bạch Đường ngẩng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì mới ngủ dậy, chu môi làm nũng. "Lần sau mà còn trễ, tôi sẽ đi bao dưỡng một tình nhân ngoan ngoãn khác cho coi!"

"Lần sau tuyệt đối sẽ về sớm," nam nhân bật cười, ôm lấy cậu nhóc lên, cắn nhẹ vào tai thỏ mềm mại, "Bảo Bảo là đang chờ tôi về đấy à?"

"Không có đâu." Bạch Đường giãy chân loạn xạ khi bị ôm lơ lửng giữa không trung, nhưng chỉ vài giây sau đã phát hiện sau lưng Trì Yến Đình còn có một người khác: Phương Tín.

Bạch Đường lập tức nhăn mũi, hừ lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!