"Chụp vài tấm ảnh nữa thôi, chụp xong rồi anh tới đón tôi về nhà được không?"
Bạch Đường ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi Trì Yến Đình. Lọn tóc mềm mại rũ xuống một bên má, đôi mắt tròn long lanh nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt ấy khiến người ta có cảm giác cả thế giới của cậu chỉ có hắn.
Trì Yến Đình khẽ rút một hơi thật dài, tim đập lệch một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhớ tới con thỏ nhỏ mình từng nuôi mấy năm trước ... mềm mại, đáng yêu và ngoan ngoãn.
"Được." Hắn thu tay khỏi cổ Bạch Đường, khóe môi cong lên nụ cười nửa tà nửa trêu, hai tay vòng lấy cậu, ép sát vào giữa mình và ghế sô
-pha. "Tôi đồng ý, nhưng em cũng phải đáp lại một điều kiện."
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức mũi chạm mũi, chỉ cần nghiêng người một chút là môi sẽ chạm nhau. Trong mắt người đàn ông phản chiếu lại hình ảnh cậu thanh niên đang đỏ bừng mặt ... chính là cậu đang xấu hổ đến phát ngượng.
Bạch Đường nuốt khan một cái, tim đập loạn xạ: "Đ… điều kiện gì?"
Trì Yến Đình nghiêng người ghé sát bên môi cậu, giọng trầm thấp khàn khàn: "Tối nay em…"
Bạch Đường hoảng hốt đưa tay chắn trước ngực hắn, gương mặt ửng hồng, giọng nói run run: "Tôi… tôi không được đâu."
"Vậy thì đành chịu thôi." Trì Yến Đình làm bộ định đứng dậy, vừa xoay người liền bị cậu kéo lại, túm cổ áo giữ chặt.
Chỉ nghe Bạch Đường lúng túng lí nhí: "Tôi đồng ý!"
"Ngoan lắm." Trì Yến Đình nắm lấy tay cậu.
(Vì phòng tối nên phần sau lược bỏ vài chi tiết ái muội.)
Dễ thương muốn xỉu!
Muốn cắn ghê!
"Anh nói phải đợi đến tối cơ mà…" Bạch Đường cụp mắt, đuôi mắt ửng hồng, ánh nhìn như phủ sương, ướt át đáng thương nhìn anh.
Trên người cậu mấy ngày nay vẫn còn lưu lại dấu vết ái muội, chưa kịp mờ đi. Cậu thật sự không muốn "vết cũ chưa lành, đã thêm vết mới".
Nếu giờ thuận theo lời vai ác này thì e là hôm nay cả ngày khỏi cần xuống giường.
Thỏ con giơ tay bịt miệng vai ác, nghiến răng cảnh cáo: "Anh có tin là tôi cắn chết anh không?"
[Đường Đường, cưng không biết chứ nghe cưng nói vậy, vai ác lại càng phấn khích hơn đấy.]
"Chẳng lẽ tôi không dữ sao?"
[Bảo bối à, cưng nhìn lại đi, ánh mắt hắn nghe cưng nói muốn cắn liền sáng rực lên như có lửa. Không tin thì nhìn thử mà xem.]
Bạch Đường ngẩng mặt lên liền bắt gặp đôi mắt tràn đầy d*c v*ng của Trì Yến Đình, suýt nữa thì bị dọa cho hết hồn. Không phải mới nãy xong rồi sao? Sao lại như thể bị bỏ đói mấy chục năm vậy?
"Tôi… tôi phải tới đoàn phim rồi!" Thỏ con đẩy hắn ra, nhanh như chớp chạy vào phòng ngủ, mặc kín mít từ đầu đến chân mới dám ló đầu ra ngoài.
Tài xế vẫn là người hôm qua, chỉ khác là hôm nay Trì Yến Đình còn sắp xếp thêm vài vệ sĩ cho Bạch Đường, nói là để phòng những sự cố như tối qua lặp lại.
Tối hôm qua mọi chuyện xảy ra khiến Bạch Đường sợ hãi thật sự, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy run.
Trì Yến Đình nhìn gương mặt trắng bệch vì sợ của cậu, ánh mắt dịu dàng, nhưng trong đáy mắt lại thoáng hiện lên tia chiếm hữu có phần điên cuồng: Ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi không tốt sao? Vì sao cứ muốn rời đi?
Hắn ghét bất cứ ai có tiếp xúc với thỏ con của mình.
Bạch Đường bắt gặp ánh mắt đầy cảm xúc kia, tim khẽ run lên.
Mỗi lần Trì Yến Đình lộ ra ánh nhìn kiểu đó, y như rằng tối về cậu lại bị "xử lý" một trận trên giường. Cũng vì quá quen thuộc với phản xạ này, Bạch Đường không nghĩ ngợi liền xoay người bỏ chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!