Chương 10: Vật chết mới biết trung thành

"Ư..."

Bạch Đường bị cơn đau đánh thức, những tiếng r*n r* nhỏ vụn phát ra từ môi dưới đang bị cắn chặt, nỗi đau khắc sâu tận trong linh hồn như đang tra tấn cậu từng chút một.

"77... Tôi đau quá."

[Đường Đường ngoan, lập tức sẽ không đau nữa.]

007 dùng 10 điểm giá trị chán ghét còn sót lại để chữa lành phần linh hồn rách nát của Bạch Đường, nhưng vẫn là không đủ.

"Đau quá..." Bạch Đường nghiến răng cắn gối đầu.

"Bảo bối, gặp ác mộng à?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Bạch Đường mở mắt, liếc thấy Trì Yến Đình đang ngồi ở mép giường. Cậu lập tức ngồi dậy, thân thể run lẩy bẩy chui vào lòng hắn, mặt dụi vào ngực hắn mà cọ cọ.

Mang theo tiếng nức nở, cậu ôm chặt lấy hắn.

"Em đau quá..."

Trì Yến Đình cau mày, cẩn thận vòng tay ôm lấy người trong ngực, giọng nói mang theo chút căng thẳng: "Đau ở đâu? Chúng ta đến bệnh viện ngay."

Vừa nói, hắn vừa bế Bạch Đường định rời đi.

"Đừng... Đừng đi... Đừng đến bệnh viện... Hôn em đi, chỉ cần hôn em thì sẽ không đau nữa…"

Trì Yến Đình nâng khuôn mặt nhỏ của cậu lên, nhẹ nhàng đặt những nụ hôn dỗ dành, từng chút một.

"Ngoan nào, đừng khóc... Hôn rồi sẽ không đau nữa... Còn đau không?"

Bạch Đường nắm chặt lấy vạt áo hắn, nhíu mày, cả người cuộn tròn bé xíu trong lòng hắn, trông vô cùng yếu ớt và đáng thương.

Thỏ con gầy quá rồi, phải chăm sóc cẩn thận hơn mới được.

Bạch Đường nằm sấp trên người Trì Yến Đình, những ngón tay trắng mảnh níu lấy cổ áo hắn, cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hàng mi dài run rẩy, chủ động áp môi lên khóe môi Trì Yến Đình, khe khẽ gọi:

"Đừng đi…"

Âm thanh mềm như bông, nhẹ như lông chim phớt qua, khẽ cào ngứa trái tim Trì Yến Đình.

Sự bất an xen lẫn mong chờ xoáy quanh trong đầu cậu.

Hàng mi dài khẽ run, đôi mắt nửa hé ánh lên ánh nước, một giọt nước mắt lặng lẽ trượt từ đuôi mắt rơi xuống, vương trên sợi tóc mềm mại.

Tựa như một lời mời gọi.

"Là của tôi… Em chỉ có thể là của tôi."

Dưới ánh đèn lờ mờ, đôi mắt người đàn ông sâu thẳm như dã thú hung tợn đang đói khát, vừa tham lam, vừa tàn nhẫn.

Khi mở mắt lần nữa, đã là hơn chín giờ sáng.

Bạch Đường trở mình muốn rúc vào lòng Trì Yến Đình, nhưng tay lại chạm vào khoảng trống.

Cậu lập tức mở bừng mắt, trong phòng ngủ không có ai, nỗi sợ hãi tức khắc quét khắp toàn thân. Bạch Đường trần chân nhảy xuống giường, lảo đảo chạy xuống lầu.

"A Đình…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!