Chương 38: • 37

3 năm trước.

11

Một cậu bé trong bộ đồ thỏ xám to đùng ngồi một mình ở ghế đá giữa công viên vắng lặng, nước mắt không ngừng rơi lã chã.

1

Một người con trai khác gần đó trông thấy liền chầm chậm tiến lại.

"Này thỏ, không sao chứ? "

Nghe có người Jungkook lập tức nín khóc, ngước đôi mắt ươn ướt nhìn người nọ.

"Em... hic... ổn ạ..."

Kang Min nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, đưa khăn tay trong túi áo cho em.

"Sao lại ngồi đây một mình, em không vào dự prom với mọi người à?"

"Anh cũng ở đây còn gì..."

Kang Min bất chợt phì cười.

"Trong đó hơi chán, còn nhóc, sao lại ngồi đây khóc huhu một mình vậy?"

1

Jungkook có chút xấu hổ bèn cúi đầu xuống, trút một hơi thở dài nặng nề. Sau đó quay sang nhìn Kang Min.

"Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em có thể hỏi anh một câu không ạ?"

Kang Min rất tự nhiên gật đầu.

"Được."

"Anh... có thấy em xấu xí lắm không?"

1

Kang Min có chút bất ngờ trước câu hỏi này. Anh nhìn Jungkook một lượt từ trên xuống.

"Hmm... Tuy bộ đồ thỏ khá to và có thể che hết người em, nhưng gương mặt đầy đặn của em cũng nói lên phần nào về thân hình khá mũm mĩm. Nhưng xấu xí, thì không!"

"Không xấu ạ?"

"Không hề."

Jungkook nói đầy tổn thương.

"Anh cứ nói thật đi ạ, không cần phải lo em sẽ buồn đâu——"

"Này nhóc, nghe đây."

"..."

"Khi em là một đoá hoa dại an phận mọc ở ven đường, em có thể bị người khác tuỳ tiện dẫm nát. Nhưng nếu em tô vẽ đoá hoa dại thành một bức tranh đẹp, em sẽ trở nên quý giá, được trưng bày, được mọi người ngắm nhìn với con mắt đang tận hưởng nghệ thuật. Nhưng em biết gì không? Hoa dại thật thì dù cho bị dẫm nát, nó cũng đã từng tồn tại và tận hưởng cuộc sống một cách chân thực nhất, còn đoá hoa tồn tại trên mặt giấy là do con người ta tạo nên, tuy đẹp... nhưng nó không được sống.

Nó vô tri, vô giác và hoàn toàn dựa vào ánh nhìn của người khác mà tạo thành."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!