Jungkook bật chiếc đèn ngủ mờ ảo trên bàn, mệt mỏi ngả lưng xuống giường. Ánh mắt nhìn một khoảng vô định trên trần nhà, bất chợt trút một hơi thở dài. Đột nhiên Jungkook bật dậy, vừa đang định tìm gói thuốc lá thì chuông điện thoại vang lên, là Taehyung gọi.
12
Dự cảm khiến em bắt máy một cách nhanh chóng.
"Tôi nghe..."
"Ức... Cho hỏi... đầu dây bên đó có phải Jungkook không?"
Một giọng say lè nhè ở đầu dây bên kia khiến Jungkook cau mày.
"Taehyung? Anh say đấy à?"
"Say gì... ức... tôi không có..."
"Còn dám nói không có, anh đang ở đâu?"
"Có phải Jungkook không?" Bên kia vẫn kiên trì hỏi.
Jungkook hậm hực.
"Không phải!"
"Hức... vậy... vậy cậu... ức... có đang ở gần Jungkook không?"
9
"Anh tính làm gì?"
Đầu dây bên kia lập tức nói với giọng điệu đáng thương.
"Cậu... bảo em ấy... đến đón tôi có được không? Hức..."
3
Jungkook bắt đầu xiêu lòng. Tuy có chút chần chừ nhưng vẫn là không thể làm ngơ.
"Địa chỉ quán ở đâu?"
"Ở...ở... Chủ quán! Đây là đâu vậy?? ức..."
Tiếng trả lời của chủ quán vọng lại trong điện thoại khiến Jungkook vô thức bật cười, nói với con người say mèm bên kia.
"Ở yên đấy đi, tôi đến đón anh."
Dù không thấy mặt nhưng em vẫn cảm nhận được bên kia đang quyết liệt lắc đầu.
"Không muốn... muốn Jungkook cơ..."
Jungkook bất lực trả lời.
"Được rồi, Jungkook sẽ đến đón anh."
"Nhưng mà... cậu... ức... nhớ đừng cho em ấy biết... tôi say nhé..."
7
"Ở yên đấy. Chờ tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!