Chương 2: • 2

Tiếng nhạc ầm ĩ xé toạt màn đêm yên tĩnh, nơi đây như một thế giới biệt lập với thế giới bên ngoài, ở đây mọi ưu lo, phiền muộn đều bị ném ra sau đầu, chỉ còn thứ âm thanh bập bùng cùng sự hò reo nhộn nhịp của những con người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết và hào phóng. Taehyung đang ngồi giữa hàng ghế dài, hai bên hai cô gái nóng bỏng đang cố tình đụng chạm cơ thể vào người hắn.

Bình thường Taehyung sẽ rất phối hợp mà ôm ấp họ, nhưng hôm nay thì không.

2

"Biến chỗ khác đi."

"Hôm nay anh sao vậy, cọc cằn với người ta." Cô gái kia nũng nịu.

1

Taehyung thở dài lấy một tờ tiền mệnh giá lớn nhét vào ngực cô ta. Ánh mắt sắc lạnh nhìn thấu vào đôi mắt đối diện.

"Cút."

Đến khi hai cô gái ấy đi mất hắn mới thở hắt một hơi, cầm lấy ly rượu trên bàn uống cạn.

"Hôm nay Taehyung nhà ta sao thế? Tương tư em nào?" Sung Hoon vừa hỏi vừa rót rượu cho hắn.

13

"Mai phải đi học, chán chết được, tao còn nghỉ chưa đã." Hắn nhăn nhó cau mày.

26

"Ủa tưởng hồi sáng nhìn trúng em nào rồi có động lực đi học chứ." Hoseok cười cười nhìn hắn.

"Làm gì có----"

".... Em sẽ cho anh biết biệt danh của em là Kookoo."

13

Đột nhiên hắn nhớ tới cậu nhóc đã gặp sáng nay, khóe miệng bất chợt nhếch lên.

"À, có. Một bé sinh viên năm nhất ngây thơ đáng yêu."

68

"Oh, và thế là Tae đã biết nhớ th----" Sung Hoon chưa kịp hát hết câu đã bị hắn cắt ngang.

5

"Câm mồm. Nhớ thương quái gì?"

1

"Ủa, tưởng nay trái tim mày biết yêu như một con người bình thường chứ." Sung Hoon cười khinh bỉ.

"Ý mày là sao?" Hắn đen mặt.

"Ý nó là mày hay chơi đùa với tình cảm của người khác, là giống gì chứ không phải người." Hoseok nhiệt tình giải thích.

9

Nhưng Taehyung không tức giận, hắn ngả lưng vào thành ghế, hút điếu thuốc trong miệng rồi thả một làn khói trắng vào không trung.

2

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!