Chương 8: Quản gia

Nàng chậm rãi xoay người, nhìn về phía Châu Đàn: "Ngài nghĩ ta muốn gì?"

Châu Đàn cúi đầu xoa xoa chiếc nhẫn ban chỉ bạch ngọc trên ngón tay, giọng điệu không nghe ra cảm xúc: "Ta đã hứa sẽ cứu phụ thân cô. Ngoài ra, tiền tài, địa vị, hoặc… một phong thư hòa ly sau này."

Khúc Du khẽ nhíu mày, thong thả trở lại ngồi bên bàn trước giường chàng, tự rót cho mình một chén trà.

Châu Đàn thấy nàng im lặng, liền tiếp lời: "Giờ đây cô và ta mới thành hôn, lúc này hòa ly e rằng sẽ khiến trong cung không vui. Đợi thêm một thời gian nữa ta sẽ tìm cách giải quyết. Ý cô thế nào?"

Chàng ngẩng đầu lên, nhìn nữ tử đang ngồi trước mặt. Dung mạo nàng rất đẹp, dưới ánh nến lung linh, đôi mắt đẹp càng thêm lưu chuyển long lanh. Chàng chỉ liếc nhìn một chút rồi dời ánh mắt đi.

Khúc Du nhìn Châu Đàn phía đối diện, vô cùng thành khẩn nói: "Ta cứu mạng ngài không phải để xin xỏ thứ gì từ ngài."

"Không phải vậy thì là gì?" Châu Đàn bình tĩnh hỏi ngược lại.

"Có lẽ là ta thấy ngài đáng thương, thấy thương hại ngài thì sao?" Khúc Du nói.

"Ta không cần người khác thương hại." Châu Đàn lặng im một lát, rồi cười khẩy một tiếng: "Hơn nữa… cô là nhi nữ của quan thanh liêm, tại sao phải thương hại ta?"

Châu Đàn lúc nãy đối diện với Lương An và Châu Dương, trên mặt là một vẻ lạnh lùng của gió sương tuyết táp, lời nói cũng không hề khách khí, không chịu nhượng bộ nửa phần. Giờ đây một mình đối diện nàng, tuy thần sắc đã dịu đi nhiều, nhưng vẫn là giọng điệu cứng rắn không khoan nhượng, cứ như thể nàng có mưu đồ riêng.

Khúc Du lập tức b*p ch*t sự đồng cảm đã nảy sinh với con người này trước đó. Nàng nhớ lại những dòng chữ lạnh lẽo ghi trong sử sách, cảm thấy dường như đã có thể thấu hiểu được mấy chữ "tự thân giữ vững chính trực, lãnh đạm vô tình" kia rồi.

Châu Đàn tuấn tú, thanh cao, chính trực, mong manh, tựa như tuyết trắng dễ tan dưới cành hoa nghênh xuân đã từng xuất hiện trong giấc mơ của nàng, quả nhiên chỉ là sự tưởng tượng đẹp đẽ của riêng nàng.

"Hôn sự này hoang đường, nếu ta còn tỉnh táo, nhất định sẽ ngăn cản." Châu Đàn đột nhiên lại nói, giọng điệu hòa hoãn hơn một chút: "Làm lỡ thanh xuân của cô, thực không phải ý muốn của ta. Cô có oán hận cũng là điều hiển nhiên."

Chàng quả thực rất thành khẩn. Khúc Du đáp: "Thiên tử ban hôn, đương nhiên cũng không phải lỗi của ngài. Chuyện này cứ để sau hẵng bàn."

Châu Đàn nói: "Hiện giờ cô có ân cứu mạng với ta, muốn gì cứ nói thẳng."

Khúc Du nhận ra, chàng chấp niệm với việc có ơn tất báo, như thể không báo thì không thể an tâm. Nàng nghĩ nửa ngày, cuối cùng cân nhắc mở lời: "Châu đại nhân nếu thật sự muốn báo ân, ta sẽ xin một điều."

Châu Đàn gật đầu: "Xin rửa tai lắng nghe."

Khúc Du đứng dậy, chầm chậm nói: "Sở thích của ta từ nhỏ đã có chút khác biệt với các tỷ muội, phụ thân ta tu sửa sử, ta liền đọc sử sách nhiều hơn Nữ Đức – Nữ Huấn, tính cách cũng phóng khoáng hơn, ngày thường không muốn ủ rũ trong nhà. Nay ta tuy đã xuất giá làm thê tử của ngài, e rằng cũng không bỏ được bộ dạng ngày trước, không thể cửa lớn không ra, cửa trong không bước mà tự nhốt mình trong trốn hậu trạch.

Chắc Châu đại nhân sẽ không để tâm chứ?"

Châu Đàn gật đầu: "Chuyện ấy là lẽ tự nhiên, ta sẽ không can thiệp vào sự tự do của cô. Nếu có cần thiết, ta còn có thể phái vài thị vệ đi cùng cô, bảo vệ sự an toàn cho cô."

Dù là người xưa, tư tưởng của chàng cũng không hề cổ hủ đến thế, có lẽ là do lúc này Trình Chu Lý Học (học thuyết Khổng giáo) vẫn chưa thịnh hành.

Khúc Du không ngờ chàng lại đồng ý dứt khoát như vậy, liền đáp: "Đa tạ."

Nàng nói lời tạ ơn xong, hai người nhất thời im lặng. Châu Đàn xoay người, từ hộc tủ chạm khắc tinh xảo bên cạnh giường, tìm ra một chiếc hộp gỗ hoa lê, ra hiệu cho nàng nhận lấy.

"Đây là nô khế của gia nhân trong trạch phủ, cùng với địa khế đất đai. Mấy cửa tiệm ở Biện Đô, ruộng nước ở ngoại ô kinh thành là bệ hạ ban thưởng. Cô có thể sử dụng, không cần phải báo cho ta. Nếu ngại quản lý, cứ giao cho Vận ma ma đi."

Khúc Du tiếp nhận, mở chiếc hộp nhìn qua một hồi. Chẳng lẽ đây là toàn bộ gia sản của Châu Đàn? Chàng vừa nói sẽ hòa ly trong nay mai, tại sao lúc này lại giao lại hết mấy thứ trong chiếc hộp này cho nàng? Chẳng lẽ là muốn thăm dò nàng có tham muốn tiền tài của chàng không?

Khúc Du qua loa lật xem một chút, rồi đóng hộp lại: "Tại sao lại giao cho ta?"

"Hậu trạch của ta đa phần là do Vận ma ma lo liệu. Bà ấy đi lại bất tiện, ở Biện Đô lại lạ nước lạ cái, trước đây đều là cố gắng duy trì. Nay nếu cô có hứng thú thì cứ nhận lấy đi, cũng tiện cho việc sử dụng." Châu Đàn nói.

Chàng cũng thật là rộng lượng.

Nhưng Vận Ma ma đã nói với nàng, Châu Đàn ngày thường không thường xuyên ở tại phủ, khi ở trong phủ thì ngoài thư phòng ra cũng không quan tâm đến những nơi khác. Với sự cẩn trọng của chàng lúc này, e rằng sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào trong phủ nên mới dám yên tâm giao lại cho nàng.

Khúc Du ôm chiếc hộp nhảy xuống khỏi bàn: "Ngài không sợ ta cuỗm hết gia sản của ngài về nương gia sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!