Chương 50: Thuật lại chuyện xưa

Phó Minh Nhiễm thấy chàng đã nhìn rõ mặt mình, lập tức buông chiếc khăn lụa xuống, khẽ vén vạt y phục rồi ngồi đối diện chàng, cất lời: "Châu đại nhân, dạo này vẫn an ổn chứ?"

Châu Đàn đáp lại ngắn gọn: "Nhờ hồng phúc của nương nương."

"Trâm Kim Quán này là do bệ hạ đích thân lập nên. Nghe nói thuở khai quốc, Trâm Kim phu nhân từng ở đây, huấn luyện một nhóm tử sĩ cho hoàng gia, nhờ đó mà có tên gọi này. Bệ hạ lập ra cơ quan này cũng là mong trong triều đình có được tử sĩ trung thành với mình." Phó Minh Nhiễm chẳng chút khách sáo, nhấc ấm trà định tự rót cho mình một chén, song lại nhận ra trên bàn chỉ có độc một chiếc chén.

Chiếc chén đó đang bị Châu Đàn nắm chặt trong tay, không hề có ý buông ra dù chỉ một chút.

"Nương nương đã rõ như vậy lại còn dám một mình đến đây, bái phục." Châu Đàn nói.

"Hôm qua bệ hạ bị đau đầu nên nghỉ lại ở cung ta, ta đã sai người sắc cho người một thang thuốc an thần. Hôm nay đã bãi triều sớm, người vẫn còn đang nghỉ ngơi đấy." Phó Minh Nhiễm thổi nhẹ đầu ngón tay mình, thản nhiên nói: "Ta chỉ cầm thánh chỉ xuất cung thăm phụ thân thôi. Cả ngày hôm nay ta không hề bước chân ra khỏi cửa phủ Phó gia, nói gì đến nguy hiểm? Trâm Kim Quán này tuy đều là tâm phúc của bệ hạ, nhưng người đời rốt cuộc thì lòng dạ khó dò, tâm can há dễ giữ trọn một lòng.

Lòng dạ là của chính mình, nhưng tâm phúc của người, sao lại không thể trở thành người của kẻ khác được cơ chứ?"

"Nương nương quả nhiên tay mắt thông thiên."

Bị chàng châm chọc liên tiếp, Phó Minh Nhiễm cuối cùng cũng cảm thấy mất chút thể diện. Nàng ta hừ lạnh một tiếng: "Châu đại nhân đã rơi vào hoàn cảnh này rồi vậy mà vẫn không hề kiêu ngạo nóng nảy. Ta nên khen ngài một tiếng lòng dạ rộng rãi, hay nên chế giễu ngài một câu tự đại đây?"

Thấy Châu Đàn không nói gì, trong lòng nàng ta miễn cưỡng có chút đắc ý, thả lỏng cảm xúc vừa rồi suýt bị đối phương khơi gợi lên: "Giữa chúng ta có tình xưa nghĩa cũ, ta đến tìm ngài cũng là để chỉ cho ngài một con đường sống."

"Quý phi thận trọng lời nói." Châu Đàn đặt mạnh chén trà trong tay xuống chiếc bàn nhỏ. "Giữa nương nương và thần nào có tình xưa nghĩa cũ? Chỉ có nghĩa quân thần mà thôi, nương nương là quý nhân, thần là bề tôi. Quý phi chớ nên tùy tiện bám víu bậy bạ, kẻo xúc phạm đến thân phận của chính mình."

"Châu đại nhân giữ mình đoan chính, mãi mãi vẫn cứ cao cao tại thượng, lạnh lùng vô tình như vậy." Phó Minh Nhiễm hít sâu một hơi. Nàng ta sớm đã biết Châu Đàn là người như thế, không nên vì chàng mà sinh lòng bực tức. "Ta vẫn còn nhớ năm xưa Châu đại nhân liên tiếp trúng Tam Nguyên*, là Trạng nguyên lang mới đỗ đạt đương độ xuân phong đắc ý. Cẩm bào đỏ thẫm, Tả Lâm Vệ dẫn đường cưỡi bạch mã đi qua phố ngự, phong thái thanh cao ưu việt.

Nữ tử khắp kinh thành, ai nấy đều muốn gả cho ngài làm thê tử."

*Tam Nguyên là danh hiệu cực kỳ cao quý, dùng để chỉ người đỗ đầu cả ba kỳ thi lớn trong hệ thống khoa cử bao gồm kỳ thi Hương, thi Hội và thi Đình.

Châu Đàn rủ mắt, không nói, cũng không nhìn nàng ta.

"Ta cùng các tỷ muội khuê phòng lên lầu xem ngài. Vì ngắm nhìn quá mê mải, ta vô ý cúi đầu, chiếc trâm cài bộ dao trượt khỏi tóc, rơi thẳng vào lòng ngài, thế mà lại không hề vỡ nát. Trâm cài bộ dao nghiêng rớt từ tường thành – đây chính là giai thoại chỉ có trong kịch bản. Nữ tử cả lầu đều ngưỡng mộ ta, sau đó Châu đại nhân còn đích thân lên lầu để trả lại.

Hôm nay ta đến là vì niệm tới phần tình nghĩa này." 

Nàng ta lén lút từ Phó gia đến đây, không vấn búi tóc, chỉ đơn giản dùng một chiếc trâm ngọc cài lên.

Châu Đàn thậm chí chẳng buồn nâng mí mắt. Chàng có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn, thở dài một tiếng, nhưng vẫn giữ vẻ kiềm chế và cung kính: "Quý phi nương nương, thần không dám cùng nương nương bám víu tình xưa. Hơn nữa, tình xưa của nương nương rốt cuộc là gì? Nếu thật là như thế, thần thà rằng chưa từng nhặt chiếc trâm mà nương nương đã thả từ trên lầu xuống."

"Bao nhiêu năm rồi, ngài vẫn không hề thay đổi. Năm xưa để từ chối hôn sự đã viết bài thơ đó làm nhục ta, nay ghi hận phụ thân ta, lại còn dùng lời lẽ cay nghiệt với ta." Phó Minh Nhiễm nheo mắt, đột nhiên lại nhớ ra điều gì khiến nàng ta vui vẻ, cắn môi cười nói: "Thôi, giờ ngài cũng chẳng còn là Đàn lang trong giấc mộng khuê phòng của nữ tử khắp Biện Đô nữa rồi.

Chuyện cũ đã qua, ta ban hôn cho ngài, ngài có còn thấy vui không?"

Nàng ta nói đến đây, Châu Đàn cuối cùng cũng có chút phản ứng, ngón tay chàng hơi run lên: "Tất nhiên là có."

"Thật sao." Phó Minh Nhiễm nói với tâm trạng khá tốt. "Cứ tưởng nàng ta tân hôn nhận quạt thêu hoa lê sẽ làm ầm lên với ngài một trận, không ngờ rốt cuộc cũng là hậu duệ xuất thân từ phái thanh liêm, vậy mà cũng nhịn được. Nhưng lần trước ngài ép nàng ta đi gõ trống Đăng Văn thật là náo động khắp kinh thành, ngay trong nội cung ta cũng nghe được trò hay ấy. Nghe nói từ dạo đó, ngài thường xuyên ở Hình bộ không mấy khi về phủ.

Không biết đóng cửa lại, ngài có còn chuyện gì phải phiền lòng không?"

Châu Đàn nhìn chằm chằm vào một góc bàn ngẩn người. Lời nói này của Phó Minh Nhiễm lại khiến chàng đột nhiên nghĩ rõ một chuyện.

Từ nhỏ đến lớn, trừ mẫu thân, tất cả những nữ tử chàng từng gặp đều như nhau: xinh đẹp, đoan trang, cao cao tại thượng mà nhìn xuống người khác, giống hệt Phó Minh Nhiễm trước mặt.

Tin đồn nói chàng lui tới lầu xanh, ép Khúc Du đi gõ trống Đăng Văn để minh oan cho nữ tử phong trần. Trước đây Khúc Du không hề hiểu, trong mắt nàng, lời đồn đại này thật hoang đường lố bịch, suy nghĩ kỹ càng liền thấy vô lý, nhưng lạ thay vừa mới lan truyền ra, mọi người liền tin sái cổ.

Bởi vì bọn họ cũng giống như Phó Minh Nhiễm, chưa từng nghĩ rằng một quý nữ khuê các lại chủ động vì cảnh ngộ của một nhóm nữ tử tiện tịch mà phẫn nộ bất bình, thậm chí còn sẵn lòng hy sinh thanh danh đã dày công xây dựng bao năm, dám liều mình gõ trống kêu oan giữa chốn công đường.

Có lẽ một số người đọc sách xem trọng phong thái sẽ khen một tiếng khí tiết, nhưng trong mắt đa số người, đây không phải là việc nữ tử sẽ làm. Vì vậy, tin đồn vừa tuồn ra, mọi người liền vỡ lẽ. Thì ra, hết thảy đều do chàng đứng sau bày mưu.

Phó Minh Nhiễm tuyệt đối sẽ không nghĩ đến việc oan khuất của nhóm nữ tử đó có liên quan gì đến Khúc Du, cho nên nàng ta cũng sẽ không bao giờ nghĩ rằng sẽ có nữ tử khác cam tâm tình nguyện chủ động làm việc như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!