Trong thành Biện Đô, ngoại trừ vùng lân cận Phàn Lâu ra, những nơi khác cứ độ giờ Nhân Định là sẽ lần lượt tắt đèn. Sau khi một dãy cửa tiệm dọc bờ sông đóng cửa, Châu Đàn sai Hà Tinh và Thủy Nguyệt mang vải vóc và trang sức mà hai người mua hôm nay lên xe ngựa. Hạ Tam và người đánh xe ngồi ngoài cầm cương, cả đoàn đi thẳng về phủ trước.
Hai người dạo chơi trên đại lộ sông Biện cả buổi chiều. Lúc đêm xuống, họ lại ăn hai chén đồ ngọt ở quán hàng nhỏ dọc bờ sông. Sau khi sai tùy tùng đi khỏi, Châu Đàn dẫn Khúc Du xuống bờ sông từ một con đường nhỏ vắng vẻ.
Dưới cây cầu Thập Nhị của sông Biện, nơi bóng tối dày đặc giăng đầy dưới mái vòm, một người vận đồ đen đang chèo một chiếc thuyền nhỏ chỉ có một ngọn đèn mờ chờ sẵn ở đó.
Sông Biện đã không còn vẻ nhộn nhịp như một hai canh giờ trước, đèn hoa ven sông đã tắt đi nhiều, chỉ còn người bán hàng rong về muộn đang dọn dẹp quầy hàng. Khúc Du ngồi ở mũi thuyền, cúi đầu nhìn thấy một vầng trăng sáng lạnh phản chiếu xuống dòng nước sông Biện.
Thuyền nhỏ lặng lẽ đi qua khu phố còn vang tiếng người, để lại một vệt nước trên mặt sông tối đen. Châu Đàn ngồi xuống bên cạnh nàng mà không nói lời nào. Nàng không hiểu vì sao lại nghĩ đến một câu trong Luận Ngữ: "Nếu đạo lý không thi hành được, ta sẽ cưỡi bè vượt biển."
Việc Châu Đàn muốn làm nhiều đến thế. Giả như không thành công, liệu có người nào ngồi cùng chàng trên chiếc bè gỗ trôi nổi trên biển hay không?
Mặt nước lay động. Xuân Phong Hóa Vũ Lâu vẫn chưa tắt đèn lướt qua trước mắt hai người. Khúc Du nhìn dải lụa đỏ bay phấp phới trên mái lầu, đột nhiên hỏi: "Ta luôn muốn hỏi vì sao chàng lại có tiếng tăm là người háo sắc?"
"Ham mê sắc đẹp" trong sử sách phần lớn là được suy đoán từ vài câu thơ ph*ng đ*ng trong Xuân Đàn Tập. Hiện giờ Châu Đàn vẫn chưa viết mấy câu thơ đó, nhưng nàng đã nghe phong thanh về tin đồn không đáng để phó thác của đối phương trước khi xuất giá.
Nhưng xem xét kỹ, Châu Đàn thậm chí còn chính nhân quân tử hơn cả chính nhân quân tử. Diệp Lưu Xuân nói với Khúc Du, nàng và Châu Đàn đã quen nhau từ khi còn ở Lâm An. Sau này khi nàng mới đến Biện Đô, Châu Đàn còn giúp đỡ nàng ấy nhập hộ tịch ở Kinh Đô Phủ. Mặc dù vậy, hai người vẫn tỏ ra xa lạ như không hề quen biết, mỗi lần nói chuyện đều nhàn nhạt.
Chàng tới Xuân Phong Hóa Vũ Lâu đa phần là mượn chỗ hội họp bằng hữu. Hình bộ ít thấy nữ tử, thị nữ trong nhà gặp Châu Đàn đến đầu cũng không dám ngẩng. Khi dự tiệc thì thường có nữ tử bàn luận về vẻ ngoài của chàng. Nay chàng đã thành hôn, không ai dám đến bắt chuyện. Theo Cao Vân Nguyệt tiết lộ, ngay cả trước đây khi chưa thành hôn, các cô nương đến làm quen cũng luôn bị chàng khuyên quay về bằng lời lẽ lạnh nhạt.
"Lúc ta vừa đỗ trạng nguyên, suýt chút nữa bị một đám lão đại nhân bắt đi ngay dưới bảng vàng." Châu Đàn im lặng rất lâu mới mở lời, giọng chàng nhàn nhạt, mang theo chút tự đắc tinh tế không thể nhận ra. "Khi đi qua nội phố hoàng thành, con gái lớn của Tể phụ cúi đầu nhìn ta, làm rơi trâm cài bộ dao* vào lòng ta. Nàng có biết chuyện này không?"
*Bộ dao là tên một loại trâm cài tóc có tua rua, kiểu trang sức cài tóc rất được phụ nữ thời cổ ưa chuộng.
Khúc Du cười: "Ta có nghe qua. Trạng Nguyên Lang phủ hoa qua phố trước, trâm cài bộ dao nghiêng rớt từ tường thành. Quả là giai thoại, ngàn năm phong lưu thay Châu Đại nhân."
Cảm ơn thân hữu Vân Nguyệt đã cung cấp chuyện buôn.
Châu Đàn nhẹ nhàng lắc đầu: "Tin đồn này sai rồi."
Khúc Du ngẩn ra: "Hả?"
"Là trâm ngọc, không phải bộ dao. Vả lại, vị Tể phụ lúc đó là lão sư ta, lão sư không hề có con cái, lấy đâu ra con gái lớn?" Châu Đàn cười khổ: "Chỉ là tin đồn quá lớn. Người làm rơi trâm ngọc từ tường thành năm đó là con gái của Tể phụ sau này."
"Vậy… chẳng phải là con gái của Phó Khánh Niên sao?" Khúc Du khẽ mở miệng, ngạc nhiên nói: "Quý phi?"
Châu Đàn không phủ nhận cũng không khẳng định: "Lão sư muốn giúp ta từ chối hôn sự, nhưng ta lại không muốn để lão sư làm kẻ ác thay ta. Thêm vào đó, ngưỡng cửa Nhậm gia suýt chút nữa bị giẫm nát bởi những người mai mối đến cầu thân. Đón rồi lại tiễn, ta không chịu nổi sự phiền phức đó, liền dùng một hạ sách."
Khúc Du đoán được đại khái: "Chàng viết hai bài thơ diễm tình rồi để lộ ra ngoài?"
"Ta… không muốn cưới thê. Khi còn chưa thành hôn tuổi trẻ ph*ng đ*ng một chút, tuy bị chê bai nhưng không tổn hại đến đại cục." Châu Đàn phủi tay áo rộng của mình bên cạnh nàng, giọng nói có chút nghèn nghẹn: "Hành động này quả nhiên có hiệu quả. Trong nửa tháng, người mai mối giảm đi rất nhiều. Sau đó ta được điều ra ngoài địa phương nhậm chức. Khi vừa trở lại triều chưa lâu thì chính là gặp phải án Nhiên Chúc."
Chàng không nói tiếp, nhưng Khúc Du đã hiểu ý chàng. Sau án Nhiên Chúc, tiếng tăm Châu Đàn thối nát. Không còn văn thần thanh liêm nào chịu gả con gái cho chàng, con gái võ tướng cũng không thích trượng phu như vậy. Cao Tắc tuy có ý, nhưng chung quy vẫn do dự hồi lâu, mãi không hạ quyết tâm.
Châu Đàn nay đã đến tuổi nhược quán*. Đức Đế luôn có ý muốn ban hôn để ràng buộc chàng nhưng lần nào cũng bị Châu Đàn từ chối. Cho đến khi chàng bị ám sát, Đức Đế mới nắm được cơ hội, tùy tiện ban một mối hôn sự xuống.
*Tuổi nhược quán là cách gọi cổ xưa chỉ nam giới 20 tuổi, đánh dấu giai đoạn thanh niên mới trưởng thành, bắt đầu đội mũ quan để biểu thị đã có danh phận và trách nhiệm trong xã hội, một nghi lễ quan trọng trong văn hóa Trung Quốc xưa.
"Quý phi ban hôn, một là để cắt đứt ý niệm của Cao gia, hai là kỳ vọng nhà ta không yên ổn, rối như tơ vò. Nếu không xảy ra loạn thì cũng như ý muốn của bệ hạ, muốn tìm chút gì đó để ràng buộc ta." Gió sông lạnh lẽo, Châu Đàn cởi áo choàng ngoài khoác lên người nàng. "Nàng là con gái sử quan, lại có tài danh, đáng lẽ phải ghét kẻ gian tà, thậm chí không chịu được sỉ nhục, tự sát trước khi về nhà phu quân.
Họ đã nghĩ như vậy, chỉ là nàng…"
Chỉ là ngay cả Châu Đàn cũng không ngờ, nàng vượt ngoài dự đoán của mọi người, khi bước qua cửa hoàn toàn không có yêu hận, thậm chí vì giấc mơ mơ hồ kia mà mang chút thiện cảm khó nói thành lời đối với chàng. Hai người từng bước đi đến ngày hôm nay, nói ra đều thấy khó tin.
Nhưng Khúc Du vẫn chưa hiểu: "Muốn tìm chút gì đó để ràng buộc chàng là ý gì?"
Châu Đàn dừng lại một chút: "Giả như… trong cung và ngoài triều đều biết ta và phu nhân tình cảm thắm thiết, bệ hạ, Quý phi, Phó tướng, thậm chí Thái tử và Chấp chính muốn ta thỏa hiệp, chỉ cần động tay vào nàng, vào phụ thân nàng, vào Khúc gia. Thủ đoạn của họ nhiều vô kể, tâm tư khó lường. Ta có thể lên kế hoạch rồi hành động sau, nhưng những người nếu bị tổn hại trong đó thì lấy gì mà bù đắp được?"
"Phải rồi, cũng giống như Nhậm gia vậy." Khúc Du cũng im lặng. "Lúc đó nếu để họ biết chàng tốn hết tâm cơ gom tiền bạc, nhờ người lo liệu trong ngục thì hoàn cảnh của Nhậm đại nhân e rằng còn có lần thứ hai, thứ ba."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!