Chương 45: Cửa tiệm

Khúc Du không cất lời, thực ra chiêu thức này nàng không hề xa lạ.

Mấy triều đại sau Đại Dận, đặc biệt là lúc cận kề hiện đại, đế vương thường hành động như vậy, chọn tâm phúc lập nên bộ phận riêng nằm ngoài chế độ quan chức, quyền hạn vượt qua văn võ bá quan, chỉ vâng lệnh từ vua.

Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đã ra đời như thế nào, vì sao hoạn quan lại độc chiếm quyền hành sau đó, quyền lực trung ương ngày càng siết chặt. Không ngờ điều này đã khởi nguồn ngay từ Đại Dận.

Nói cách khác, Đức Đế quan tâm đến vụ án này thực ra cũng không phải muốn Châu Đàn và Tam Ti thực sự điều tra ra được sự trong sạch cho hắn, mà hắn chỉ muốn mượn cơ hội này gom thêm càng nhiều quyền hành vào tay về cho mình.

"Đảng tranh của Tể – Chấp đã đến nước này, cớ sao bệ hạ vẫn chưa yên tâm chứ." Khúc Du thở dài một tiếng. "Lúc Cố tướng còn tại vị, triều cục thanh minh sáng sủa, Gián Viện vẫn còn năng lực phản bác. Giờ đây, e rằng cũng chẳng dám rồi?"

"Hình luật viết không rõ ràng, Gián Viện và Ngự Sử Đài chỉ có năng lực can gián. Quân vương có tiếp thu hay không, ấy lại là chuyện khác." Châu Đàn nói.

"Bệ hạ muốn người lớn hơn luật pháp, vụ án này chính là mục tiêu được chọn lựa." Khúc Du cười khổ một tiếng: "Phó lão nếu không nghĩ đến tầng ý này thì cái bẫy giăng ra cho chàng cũng vô dụng. Hèn chi chàng lại bình tĩnh tự tại đến thế."

"Ta bước vào cạm bẫy của ông ta giăng ra, ông ta tự nhiên cũng không thể đứng ngoài." Châu Đàn nhìn ra ngoài nói: "Giờ đây trong triều người dám nói thẳng càng ngày càng ít…"

Nói đến đây, chàng đột nhiên dừng lại, rồi chuyển hướng: "Kỳ nghỉ phép khó có được, chúng ta cùng đến tiệm dược thiện mới mở của Bách y quan xem thử đi."

Tiệm dược thiện của Bách Ảnh không mở ở phố bắc. Phố bắc cá lẫn lộn với rồng, dược thiện giá cao sẽ không có đường sống. Trước đây hắn chỉ khổ vì không có tiền thuê, nay lại bắt tay với Ngải Địch Thanh chỉ có tiền, hai người hợp ý, thuê một tòa lầu hai tầng bên bờ sông Biện.

Sau khi khai trương, Khúc Du từng ghé qua một lần. Lần này trở lại, lại thấy cửa tiệm vắng vẻ. Chỉ Lăng đang tính sổ giữa sảnh, thấy hai người bước vào liền vội vàng bỏ sổ sách chạy đến cười nói: "Khúc tỷ tỷ đến rồi!"

Trước đây Khúc Du và Châu Đàn giữ quan hệ nhàn nhạt nên nàng ấy vẫn gọi là "tỷ tỷ". Chỉ Lăng nhìn sang Châu Đàn đang không cảm xúc, hành lễ: "Châu Đại nhân."

"Ừm." Châu Đàn đáp một tiếng.

Khúc Du vội hỏi: "Ông chủ cô đâu rồi, sao giờ trong tiệm chỉ có một mình cô?"

Không nhắc thì thôi, nhắc đến là Chỉ Lăng hừ một tiếng giận dỗi: "Đừng nhắc nữa. Bách y quan tuy mở tiệm, nhưng trong mơ cũng chỉ muốn làm chủ tiệm rảnh tay, chỉ cần tiền vô mà không phải quản lý gì. Tiệm này là do ta và Đinh Hương tỷ tỷ cùng kinh doanh. Hai chúng ta không giỏi đường buôn bán, dò dẫm rất khó khăn. Gần đây còn muốn nhờ ông chủ Ngải chỉ dạy đôi chút. Bách y quan hứa sẽ mời người đến, quay đầu lại đã không thấy tăm hơi.

Chắc lại vác hòm thuốc đi khám bệnh cho người ta ngoài phố rồi."

Dù nàng phàn nàn nhưng không hề có ý trách cứ. Bách Ảnh tuy rất yêu tiền, nhưng sau khi mở tiệm vẫn thích đi khám bệnh cho người nghèo khổ. Hành động này là đại thiện, không có gì đáng chê trách.

Chỉ là tiệm ăn lúc này quả thực quá đỗi vắng vẻ.

Khúc Du liếc nhìn xung quanh một vòng. Chỉ Lăng đi theo nàng, nói: "Đinh Hương tỷ tỷ đang lật xem sách thư cổ trên lầu, dạy mấy tiểu nhị mới tuyển chép tay mấy phương thức dược thiện. Tỷ tỷ… Phu nhân có muốn lên đó thăm tỷ ấy không?"

Thế là hai người lên lầu.

Ban đầu, việc Bách Ảnh muốn mở tiệm dược thiện là do Khúc Du đề nghị. Khi Châu Đàn bị thương nặng chưa lành, nàng đã nhờ Bách Ảnh viết kê nhiều phương thuốc. Kết quả phát hiện những món dược thiện này Bách Ảnh tham khảo từ sách nghiên cứu, không chỉ rất có lợi cho dưỡng sinh mà còn có hương vị thơm ngon.

Quan niệm dùng thức ăn điều dưỡng thân thể ở Đại Dận không thịnh hành. Vì Bách Ảnh thiếu tiền nên nàng liền gợi ý, đối phương nghe xong rất hứng thú, sau đó liền mở tiệm ngay.

Bách Ảnh tuy dụng tâm viết nhiều phương thuốc dựa trên nhu cầu sử dụng khác nhau, nhưng dược thiện so với rượu thịt thông thường vẫn kém hơn một chút nên khách quay lại không nhiều.

Đinh Hương đang dạy người làm công mới chép lại thực đơn trên lầu. Khúc Du trò chuyện vài câu với nàng, trong lòng đã có chút tính toán.

Bách Ảnh quả thực nên bàn bạc với ông chủ Ngải chuyện làm ăn. Ý tưởng này vốn do nàng đưa ra, trong lòng nàng cũng có vài suy nghĩ, có cơ hội có thể trao đổi.

Châu Đàn cùng nàng xuống lầu. Vừa đi được vài bước thì kéo vạt áo nàng lại. Khúc Du không hiểu vì sao, ngước mắt lên thì thấy hai thị vệ đang cúi đầu đứng ở cửa.

Hẳn là trong tiệm có quý nhân đến.

Nàng lập tức im lặng, liếc nhìn xuống qua khe hở, thấy Chỉ Lăng đang cẩn thận tiếp chuyện một vị khách nữ vẻ quý phái. Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi kinh ngạc nói: "Đây hình như là… chính phi của Thái tử."

Trước đây nàng từng thoáng nhìn Thái tử phi ở yến tiệc Cao gia, ấn tượng sâu sắc. Thái tử phi Lý Duyên Quân tuy xuất thân từ thế gia tướng môn, nhưng khí chất lại vô cùng yếu ớt như tơ hồng vậy. Nàng cụp mày rủ mắt bên cạnh Bình Tích đại trưởng công chúa, cũng không nói nhiều.

"Thái tử phi ở đây, ta sẽ không xuống nữa." Châu Đàn khẽ hỏi: "Nàng có muốn xuống chào hỏi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!