Khi bị giáng chức rời kinh năm ba mươi mốt tuổi, Châu Đàn cũng từng đi qua dòng sông Thanh Khê.
Chàng đã viết một bài thơ tiếc thương mơ hồ bên bờ Thanh Khê. Khúc Du nhớ, bài thơ ấy chính là chàng viết cho người thê tử họ Khúc của mình.
Sở dĩ nói bài thơ mơ hồ là vì lúc nàng đọc hoàn toàn không nhận ra đó là một bài thơ tiếc thương, chỉ có tiêu đề Khuyến Bi Hoài* mới tiết lộ tâm ý của tác giả.
*Khuyến Bi Hoài mang nghĩa giãi bày nỗi sầu thương.
"Thanh Khê trạc tân vũ" – Đi qua dòng sông Thanh Khê ngoại ô, trời xuân lại đổ mưa phùn.
"Phiêu diêu tống cố y" – Ta một thân lẻ bóng rời Biện Đô như chiếc thuyền bấp bênh, chỉ có thể gửi y phục cũ bên bờ sông để viếng tiếc cố nhân.
Thì ra hai câu thơ này là viết về Cố Chi Ngôn.
Kể từ khi đến đây, lần đầu tiên Khúc Du cảm thấy hoang mang và sợ hãi từ tận đáy lòng.
Trước đây nàng chưa từng nghĩ về tương lai, cũng không biết vận mệnh của mình sẽ ra sao. Ngày hôm nay Châu Đàn nhắc đến lão sư đã khuất của chàng nàng mới chợt nhớ ra rằng phu nhân của Châu Đàn trong lịch sử có lẽ chính là nàng đã lâm bệnh qua đời trước khi chàng rời Biện Đô.
Sử sách không ghi chép tình cảm giữa chàng và phu nhân, chỉ còn lại một bài thơ tiếc thương không rõ ràng. Giờ đây Khúc Du phát hiện, hai câu đầu của bài thơ này là chàng tưởng niệm lão sư của mình, còn hai câu sau, nàng vẫn không hiểu nó mang ý nghĩa gì.
Song thân mất sớm, bằng hữu xa lánh, đệ đệ lạnh nhạt, lão sư từ bỏ cõi đời… sau này phu nhân cũng rời bỏ chàng. Châu Đàn là một người trọng tình nghĩa đến vậy, lặng lẽ qua đời dưới gốc hoa hạnh, e rằng chính chàng cũng đã chẳng thiết sống nữa.
Nhưng thân thể này của nàng không hề mắc bệnh, rốt cuộc đã tổn hao ở đâu?
Nàng chẳng tin có người nữ tử nào ở bên Châu Đàn một thời gian lại có thể vô tình với chàng. Nhưng nếu có tình, sao lại đành lòng bỏ chàng mà đi.
Chẳng lẽ là giống như Cố Chi Ngôn, bị cuốn vào gió tanh mưa máu chính trị rồi bị ép phải chết ư?
Nhưng ta không muốn chết.
Khúc Du nghe rõ tiếng lòng mình.
Nàng muốn ở bên người hiện đang kề cận bên nàng ngay lúc này, ít nhất là để chàng khi ra đi không phải một mình nhìn gốc hoa hạnh yếu ớt không nơi nương tựa.
Nhưng nàng… có thể thay đổi lịch sử sao?
Không đúng, nếu không có nàng, vụ án rơi lầu sẽ không kết thúc như vậy. Nếu nàng không nhúng tay vào, Châu Đàn tuyệt đối không thể tiếp xúc với những bức thư Lưu Liên Hề để lại, cũng sẽ không điều tra ra được những điều đang bày ra trước mắt.
Trong những khe hở chưa được ghi lại, phải chăng nàng đã thay đổi lịch sử rồi?
Khúc Du nghĩ vậy, lòng bàn tay nàng miết nhẹ trên mu bàn tay chàng. Châu Đàn lúc này đang thương cảm nên không còn nhanh nhạy như trước, không hề nhận ra nàng đang thất thần.
Chàng nắm tay Khúc Du, nhặt lại những bức thư ấy. Chàng cảm thấy đầu óc mình lúc này tỉnh táo đến đáng sợ, nhưng càng tỉnh táo lại càng khiến chàng run rẩy.
Chàng nhớ lại ngày Cố Chi Ngôn đến thăm chàng trong chiếu ngục. Lão sư vốn luôn tuấn tú phiêu dật, tinh thần quắc thước, cuối cùng lại bộc lộ ra dáng vẻ xưa nay chưa từng thấy.
Lúc ấy, chàng vừa phải chịu hình bằng đinh. Cái gọi là chịu hình bằng đinh chính là dùng đinh sắt dài bằng ngón tay đóng vào các kẽ khớp xương trên cơ thể người. Nó không làm tổn thương xương cốt, ít chảy máu, cũng không đến mức mất mạng, là một phép tra tấn khắc nghiệt còn sót lại của tiền triều.
Cực kỳ đau đớn, đau đến mức ý thức chàng cũng trở nên mơ hồ. Toàn thân chàng bị đóng bốn cây đinh sắt, rồi bị quăng trên đống rơm như một vật chết, tư thế tràn đầy nhục nhã. Chàng muốn gượng dậy, nhưng không thể cử động nổi.
Đau quá, đau quá, chi bằng cứ để ta chết đi như đồng môn của ta, Châu Đàn nghĩ vậy. Không biết đã qua bao lâu, chàng chợt thấy cơn đau giảm bớt. Dường như có người nhẹ nhàng đỡ chàng dậy. Hai chiếc đinh sắt ở cánh tay chàng đã được rút ra, chàng còn được bôi thuốc trị thương.
Trong cơn hỗn độn, chàng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của Cố Chi Ngôn trước mặt.
"Tiêu Bạch… khổ cho trò rồi."
"Thưa lão sư…"
Xung quanh lao ngục yên tĩnh đến đáng sợ, không rõ mọi người đã bị đưa đi đâu. Cố Chi Ngôn một mình đến thăm chàng, thần sắc ông mệt mỏi, mông lung, dường như chỉ sau một đêm đã già đi cả chục tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!