Chương 40: Thành thật

Phủ đệ của Phó Khánh Niên tọa lạc tại phường Hiển Minh, một nơi gần hoàng thành nhất trong Biện Đô. Phường Hiển Minh vốn là nơi quần tụ của bậc phú quý, mà Phó gia lại là một thế gia trâm anh lẫy lừng. Phủ đệ Phó gia rộng đến mức bắc ngang qua hai bên đường, lại chẳng xa cổng phường là bao.

Khúc Du thiu thiu ngủ trong xe ngựa. Mãi một lúc sau, nàng mới đợi được Châu Đàn vén rèm bước vào.

"Cô không nên đến đây." Chàng nói.

Khúc Du lập tức tỉnh táo hơn đôi chút, vội đáp: "Ta đã đến Lưu phủ tra xét, bản khẩu cung đó quả thực có chỗ đáng ngờ. Vụ án này nếu là Phó Khánh Niên cố tình bày ra cái bẫy hãm hại ngài thì ngài định xử trí ra sao?"

Châu Đàn vẫn nhíu mày nhìn nàng, khẽ nói: "Phó quý phi chỉ hôn cô cho ta, vốn là mong cô khinh thường ta, để thêm chuyện chướng tai gai mắt cho ta mà thôi. Vụ án rơi lầu hôm bữa, cô đã đứng đầu cáo kiện, e rằng đã khiến bọn họ chú ý rồi. Giờ đây, nếu cô còn một lòng giúp đỡ ta…"

Khúc Du thấu hiểu lời ẩn ý, song nàng vẫn giữ im lặng. Châu Đàn ngước mắt nhìn nàng, chỉ thấy đối phương mặt thoáng ngưng trọng, trầm ngâm nói: "Ta cứ ngỡ ngài chiêu mộ ta vào Hình bộ thì đã coi ta là người nhà."

Tiếng chuông ngựa ngoài xe vẫn kêu vang, nhưng trong khoang xe chợt tĩnh mịch. Châu Đàn lặng thinh hồi lâu, rồi bất giác cất giọng gọi một cái tên mà chàng chưa từng gọi: "A Liên…"

Nàng thuở trước vốn không có tên tự, bạn bè từ xưa đến nay đều gọi là "Du Du", chỉ có Doãn Tương Như từng gọi nàng vài tiếng "A Liên".

Cái tên vốn nghe chẳng có gì khác lạ, chẳng hiểu vì sao khi được Châu Đàn gọi lên, nàng bỗng cảm thấy tim đập như trống giục. Có lẽ bởi chữ "Liên" vốn đã hàm chứa ý ái muội, khi chàng khép mở môi răng, tự nhiên mang theo một nỗi quyến luyến dịu dàng.

*Liên () – mang nghĩa thương xót, yêu mến.

Châu Đàn sau khi gọi cái tên ấy xong dường như cũng có phần không tự nhiên, chàng đưa tay ho khan một tiếng, che giấu rồi tiếp lời: "Ta nay tiến không được sự tín nhiệm của quân vương, lùi không được cái nhìn thiện cảm của Tể phụ, những điều Chấp chính cùng Thái tử mong cầu, cũng chẳng phải điều ta nguyện. Sinh tồn trong chốn này, tình cảnh chẳng khác nào lần đầu nàng gặp ta dưới ánh nến năm xưa."

"Ta từng nghi ngờ nàng, cũng từng thử dò xét nàng, thậm chí từng muốn lợi dụng nàng, sau này lại thôi. Nàng cam lòng vì sinh dân mà đòi lại công đạo, điều ta có thể bù đắp cũng chỉ là một hai phần. Nàng là người thuần khiết chân chính, đáng lẽ phải tìm được một người đồng lòng, đúng như điều nàng từng ước nguyện: tự do, kết bạn, ghé thăm non nước kỳ vĩ, sống một đời tự tại phóng khoáng."

Những lời nàng vô tình thổ lộ lúc đôi bên mới quen biết, lại được đối phương khắc cốt ghi tâm từng câu từng chữ rõ ràng đến vậy.

"Ta điều nàng vào Hình bộ là vì nàng từng đứng dưới trống Đăng Văn mà hỏi rằng công đạo ở nơi đâu, nàng lại có hứng thú vô cùng với luật pháp, ta nghĩ, đây hẳn là điều nàng hằng mong mỏi. Nhưng việc liên quan đến bản thân ta, tuyệt không đơn giản như nàng tưởng tượng. Quan trường, bể hoạn, bè phái tranh chấp, sơ sẩy một ly là tai họa giáng xuống cả nhà. Ví như vụ án của Lưu thị, ta vốn tưởng chỉ là minh oan cho cố hữu của nàng nên mới dám để nàng nhúng tay.

Khi thấy cáo trạng, ta liền biết mình đã lầm."

"Thế nên chàng vội vàng đuổi ta về phủ, không muốn ta tiếp tục quan tâm?" Khúc Du bình ổn nhịp tim, tiếp lời: "Đáng tiếc…"

"Đáng tiếc nàng quá đỗi thông tuệ." Châu Đàn cười khổ: "Ta vẫn nhớ, nàng từng ở nơi ngoại ô kinh thành hỏi ta có cam tâm tình nguyện nguyện chết vì tuẫn đạo hay không. Nếu ta chỉ có một mình, tự nhiên là chẳng sao cả, nhưng nếu còn có nàng vậy ta phải làm sao đây?"

Chàng nhìn nàng, thành khẩn vô cùng, bất lực vô vàn mà khẽ hỏi: "Ta nên làm thế nào đây, A Liên?"

Chàng hiếm khi có khoảnh khắc chủ động tỏ ra yếu thế như vậy, Khúc Du nghe khẩu khí của chàng, chỉ cảm thấy lòng chấn động, không nhịn được thốt ra lời, có lẽ vốn dĩ nàng đã nghĩ như thế từ lâu: "Nhưng ta chưa từng nghĩ sẽ cùng chàng hòa ly."

Châu Đàn khựng lại: "Nàng…"

"Từ ngày ta gả cho chàng, ta chưa hề có ý nghĩ ấy. Lời lẽ chàng lạnh nhạt, ta làm ra vẻ giận dỗi, chẳng qua là giận chàng không thành thật với ta. Nay dẫu chàng vẫn không chịu thổ lộ rõ mọi việc, nhưng ta cũng sẽ không dối mình nữa. Ta đến nơi này… những điều cầu mong, suy nghĩ, không gì không liên quan đến chàng. Việc chàng muốn làm, ta nguyện cùng chàng kề vai sát cánh."

Luật pháp Đại Dận.

Người biên soạn Tước Hoa Lệnh.

Cuộc biến pháp cô độc và đầy bi thương ấy.

Người đứng sau Xuân Đàn Tập, vị cô thần bạch y nàng gặp trong giấc mộng đứng trên sườn dốc lịch sử khiến nàng rung động bởi bản chất thật của con người.

Dẫu cho bản thân nàng cũng không hề hay biết, nhưng vào cái ngày nàng quyết tâm nghiên cứu hình luật Bắc Dận thì đã định trước không thể thoát khỏi mối liên hệ với người trước mặt này. 

Nàng tự cho là công bằng khách quan, nhưng vì bị từ "nịnh thần" trong sử sách tác động nên luôn không muốn thừa nhận Châu Đàn mới chính là linh hồn trong mọi sự dò xét kiếm tìm của nàng.

Thế nên dù nàng chỉ hứng thú với người vô danh kia, nhưng nàng vẫn học thuộc Xuân Đàn Tập không sót một chữ.

Thế nên Châu Đàn đã cho nàng vạn lần cơ hội trốn chạy, nàng vẫn kiên định theo dấu vết lịch sử mà ở lại bên chàng, thắp cho chàng một ngọn đèn le lói trong đêm mưa cô tịch nơi miếu cũ, cũng là để soi rọi sự bối rối trong lòng mình.

Giờ đây nàng cuối cùng cũng dám nói, nàng chính là "thánh nhân" mà Châu Đàn đã gặp gỡ hàng vạn năm sau. Có lẽ từ lúc nàng xuyên không đến nơi này chính là để nhìn rõ cuộc đời của chàng dưới màn sương mù ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!