Lật Hồng Vũ gọi mấy tiếng Khúc Du mới hoàn hồn, ngước mắt lên liền thấy bóng người thanh mảnh sau tấm bình phong.
Nàng nén xuống sự hoang mang tột độ trong lòng, đứng dậy. Nào ngờ khuỵ gối lâu quá, chân hơi bị tê, nàng liền loạng choạng một bước.
Châu Đàn bước nhanh đến bên cạnh đỡ nàng một cái. Khúc Du bám lấy cánh tay chàng, khập khiễng bước ra khỏi hậu đường. Nàng cố gắng bình ổn lại những suy nghĩ rối ren, hỏi: "Ngài đã điều tra ra được gì rồi?"
"Đỗ phủ gần đây có ba nô tỳ chết." Châu Đàn đáp gọn gàng: "Đều là đại nha hoàn của Lưu thị. Hai người là vì bị vướng vào chuyện hộ viện ăn trộm mà chết trong ngục Kinh Đô Phủ, một người thì bị bảo là phát điên, bị tống vào kho chứa củi, hai ngày sau thì mất mạng."
"Đỗ phủ này quả nhiên có điều mờ ám, chẳng phải là tật giật mình hay sao?"
"Lưu thị có bốn đại nha hoàn. Tuy Đỗ phủ đã ém nhẹm tin tức, nhưng vẫn tra được một người đào nô tên là Trân Nhi. Đỗ phủ hiện tại cũng đang truy tìm nàng ta."
Khúc Du thở dài một hơi: "Vậy còn thi thể?"
Châu Đàn lặng lẽ nói: "Cô đoán không sai. Lưu thị e rằng đã bị Đỗ Cao Tuấn ngược đãi đến chết."
"Kinh Đô Phủ giấu thi thể trong hầm lạnh, may mắn ta đến kịp, suýt nữa họ đã đem đi hoả táng cùng những thứ khác. Ngỗ tác khám xét sơ bộ đều thấy trên người nàng ta có không ít vết thương cũ. Vết thương chí mạng là vết siết ở cổ, nhưng Ngỗ tác nói cũng có thể là do chết đuối, chiều nay cần tra nghiệm thêm bước nữa, lúc này chưa có kết quả." Châu Đàn đáp.
Khúc Du gật đầu: "Buổi chiều ta định tới phố bắc một chuyến. Vì đã biết có nô tỳ bỏ trốn, tìm kiếm chắc sẽ nhanh hơn đôi chút."
"Ừm!" Tay Châu Đàn lướt qua các văn thư trên án, chợt lại cởi chiếc mũ quan của mình, nói: "Lần trước ta đã nói muốn đích thân đến tạ ơn ông chủ Ngải. Nay lại phải nhờ ông ấy giúp đỡ, nhân tiện cùng đi luôn. Cô hãy đi cùng với ta."
Lần trước Khúc Du và Bách Ảnh còn chưa từng diện kiến ông chủ Ngải. Lần này, Châu Đàn lại miễn cả việc thông truyền, trực tiếp dẫn nàng đến một con hẻm nhỏ hẻo lánh trên đại lộ sông Biện.
Khúc Du bước xuống từ chiếc xe ngựa nhỏ và chật hẹp, theo Châu Đàn đi xuyên qua con hẻm. Đi một lúc lâu mới thấy một cái sân nhỏ, có thể gọi là sơ sài.
Xung quanh sân là hàng rào thô sơ bằng tre. Trong sân bày rất nhiều vật dụng làm bằng gỗ, hình thù kỳ quái, đủ thấy chủ nhân hẳn là rất yêu thích nghề mộc công. Một con mèo béo mập đang ngủ trên bàn gỗ, thấy có người tới cũng chẳng thèm động đậy, chỉ lim dim mắt nhìn một lượt, rồi kéo dài giọng kêu "meo" một tiếng.
Dường như nghe thấy tiếng mèo, một thiếu niên trông chừng chỉ mười lăm mười sáu tuổi từ trong nhà chạy ra. Cậu quở trách con mèo một câu, rồi đến mở chiếc cổng rào gỗ. Vẻ mặt lạnh lùng chợt trở nên có chút khó tin khi thấy Châu Đàn. Đôi môi mỏng hé mở, thốt lên một tiếng: "Lão… Lão sư…"
Người này lại là học trò của Châu Đàn ư?
Châu Đàn khẽ "ừm" một tiếng, hỏi cậu ta: "Ngải tiên sinh nhà con có ở đó không?"
Thiếu niên đáp: "Đang ngủ trưa ạ, nhưng Tô tiên sinh đang ở chính đường."
Châu Đàn theo cậu bước vào, chợt dừng chân: "Con nuôi con mèo này từ khi nào vậy?"
Thiếu niên liếc nhìn chàng một cái, trên mặt lộ ra vẻ bất an và hoang mang: "Là mấy hôm trước nó nhảy vào sân, Tô tiên sinh không cho phép con nuôi. Nếu Lão sư cũng… thì con sẽ thả đi."
"Không cần." Châu Đàn thở dài, nâng tay lên vỗ vai cậu: "Nếu ông chủ Ngải còn đang ngủ trưa, ta sẽ đi gặp Tô tiên sinh của con."
Khúc Du không biết Tô tiên sinh trong lời chàng là ai, nhưng thấy vẻ mặt Châu Đàn nghiêm trọng, nàng liền không đi theo vào.
Thấy Châu Đàn rời đi, nàng dẫn thiếu niên đến bên cạnh con mèo, đưa tay v**t v* bộ lông mượt mà của nó nói: "Đáng yêu quá. Nó có tên chưa?"
Thiếu niên thấy nàng không hề ác cảm với mèo, trái lại còn rất hứng thú, vẻ mặt căng thẳng mới dịu đi. Cậu cũng đưa tay xoa xoa, thận trọng nói: "Ta vẫn chưa đặt tên. Đây là một con mèo thân thắng như tuyết, lông dài mượt như lụa, cần phải đặt một cái tên thật thanh nhã mới phải."
Hai người vừa nói xong hai câu đó, Châu Đàn đã dẫn theo một nam tử khác xuất hiện, hắn mặc chiếc lam sam màu lam thẫm thường thấy của học tử bước ra khỏi nhà. Thiếu niên lập tức thẳng lưng, nghiêm chỉnh hành lễ, nói với nam tử kia: "Tiên sinh, sách hôm nay đệ tử đã ôn tập xong."
Khúc Du nhìn nam tử này lại thấy có chút quen mắt không tả được. Nhưng nàng cố gắng hồi tưởng lại cũng thấy mình chưa từng gặp qua người này, trong lòng đang lấy làm lạ thì Châu Đàn đã mở lời trước, giới thiệu với nam tử kia: "Đây là nội tử của ta."
Nam tử ấy lập tức giơ tay, hơi cúi người hành một cổ lễ với nàng. Toàn thân hắn toát ra một loại khí chất văn nhân nặng hơn Châu Đàn rất nhiều, sắc mặt có phần lãnh đạm nhưng lời nói cử chỉ lại vô cùng giữ lễ: "Diện kiến phu nhân."
Khúc Du thấy hắn như vậy, bèn nâng vạt váy đáp lễ, rồi nhìn Châu Đàn với ánh mắt dò xét. Châu Đàn cụp mắt xuống giới thiệu với nàng: "Đây là đồng môn khoa cử của ta, Tô huynh."
Nam tử tiếp lời: "Tự của ta là Triều Từ, phu nhân không cần khách khí."
Nụ cười trên môi Khúc Du cứng đờ, thậm chí nàng còn vô thức lùi lại một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!