Chương 36: Sớm chiều

Khúc Thừa vốn là Sử quan, nghe nàng hỏi câu này, trong lòng lấy làm lạ, song ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ hỏi lại: "Vì lẽ chi mà con lại thốt ra lời này?"

"Những điều con thấy trong sách vở, những lời đồn đãi con nghe được, cùng những điều thiên hạ truyền tai nhau… đều khác hẳn so với những gì chính mắt con thấy, chính tai con nghe." Khúc Du tay khuấy chén cháo trắng, nửa thật nửa đùa đáp: "Đôi lúc con tự hỏi, lời nói cách lòng người quá xa, điều mắt thấy cũng chưa hẳn đã là chân thật. Nếu con chẳng thể học được thuật "đọc thấu tâm can", thì chung quy mọi suy đoán cũng đều là hão huyền."

"Trước kia con chỉ chuyên tâm vào thơ ca từ phú, chẳng chịu đọc sử sách tiền triều. Nay có thể thốt ra lời vấn đạo này, đủ thấy con đã có sự tiến bộ." Khúc Thừa khen ngợi một câu, rồi lấy làm an lòng, ôn tồn nói: "Trang Tử từng dạy: "Vạn thế chi hậu nhi nhất ngộ đại thánh, tri kỳ giải giả, thị đán mộ ngộ chi dã"*. Con có biết ý của câu này là gì không?"

*Dịch nghĩa: Ngàn năm sau sẽ gặp được một vị đại thánh nhân, người hiểu được điều ấy. Thời gian ấy không dài gì, chỉ như từ sáng tới chiều mà thôi.

"Ý nói rằng, nếu đã là tri kỷ, dù cách biệt ngàn đời cũng như sớm chiều gặp gỡ vậy." Khúc Du suy ngẫm, đáp: "Câu này trích từ Tề Vật Luận."

"Người thời Đường có câu: "Tâm hữu linh tê, nhất điểm nhi thông" (Hai trái tim đồng điệu cùng hướng về một điểm), điều Trang Tử cầu cũng là như vậy." Khúc Thừa nét mặt đăm chiêu: "Cái gọi là "bản chất thật của con người" mà con nói, đối với người biên soạn sử như ta là quá đỗi mông lung. Trong tay ta phải duyệt xét việc của ngàn vạn năm, há chỉ tìm hiểu có một người?

Nếu muốn chạm đến cái chân thật mà con mong mỏi, e rằng cần phải đọc được tâm tư, cùng chung cảm xúc với họ, tựa như một giọt nước hòa vào biển lớn, phải hòa tan vào mới thấu được sự bao la, điều ấy… quả là vô cùng khó khăn."

Ông trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi: "Con cho rằng Châu Thị Lang có chỗ khác biệt với lời đồn đại?"

Quả nhiên ông đã nghe rõ ý của nàng. Khúc Du không đoán được ý tứ của ông ra sao, bèn cúi đầu ăn cháo, không đáp lời.

Phụ tử hai người lặng lẽ dùng bữa sớm. Khúc Du trước đó đã ăn qua, song lại tự ép mình ăn thêm một chén cháo trắng, lúc ra cửa vẫn thấy bụng hơi trướng. Bàn xong chuyện đó, hai người cũng chẳng hề trò chuyện thêm. Khúc Du từ biệt ông, bèn đi tới hậu viên.

Khúc Gia Hy và Khúc Gia Ngọc đang chực sẵn ở trước sảnh chờ nàng. Vừa thấy nàng đến, hai người liền kéo nàng ngồi xuống giữa sảnh, kẻ thì rót trà, người thì dâng hạt dưa, đồng thanh hỏi: "Phụ thân có đánh tỷ bằng thước gỗ không?"

Khúc Du đắc ý đáp: "Không hề!"

Doãn Tương Như thấy tình cảnh ba người, không khỏi bật cười: "Hôm bữa hồi môn, hai đứa nó chẳng tìm được dịp để hàn huyên cùng con, lần trước con tới lại trùng hợp vắng mặt, cứ thế mà bức bách mãi. Mau mau bầu bạn cùng nhau trò chuyện đi thôi."

Hai muội muội vây lấy Khúc Du, hết chuyện nọ xọ chuyện kia, hỏi rất nhiều việc trong Châu phủ, rồi lại cứ quấn quýt đòi nàng kể lại chuyện đánh trống ở phố Ngự lần trước. Khúc Du nhẫn nại đáp từng câu một, rồi đem hai hộp trang sức đã mang đến chia cho hai muội muội. Hai nàng vừa mừng rỡ, vừa lại vì trang sức đẹp xấu mà cãi vã không thôi.

Mượn cơ hội này, Doãn Tương Như gọi nàng ngồi sát lại, kéo tay nàng xem xét kỹ lưỡng, miệng hơi trách móc: "Lần trước con còn bảo Châu Thị Lang đối đãi với con không tệ, cớ sao thoắt cái những lời nơi phố thị lại khó nghe đến vậy? Ta thấy đồ ăn thức mặc của con đều chẳng tầm thường, rõ là hắn ta không hề bạc đãi con, không hiểu vì…"

Khúc Du vội vàng ngắt lời, thuật lại một lượt những gì đã nói với Khúc Thừa, còn kể cho bà nghe về thân thế của những cô nương như Chỉ Lăng và Yên Vô Bằng. Nghe xong, Doãn Tương Như suýt nữa rơi lệ, bà ôm ngực niệm mấy câu phật hiệu.

Bà xuất thân cao quý, không quá ưa giao tiếp, từ thuở thiếu thời đã gả cho Khúc Thừa, phụng dưỡng trượng phu dạy dỗ con cái, cả nhà êm ấm thuận hòa. Ngoại trừ mấy tháng trước khi Khúc Thừa bị giam mà phải chịu đôi ngày khốn khó, nào có cơ hội tiếp xúc với cuộc sống như vậy.

"Ta hiểu biết nông cạn, chẳng có gì nhiều để nói. Con từ bé đã là người có chủ kiến, nếu con thấy việc ấy đáng làm thì lời ong tiếng ve cũng chỉ là vô nghĩa thôi." Doãn Tương Như thở dài: "Chọn một ngày rồi con cùng đi với ta đi, ta cũng muốn đến chùa Tụ Thanh ở Đình Sơn cúi lạy, cầu nguyện một phen cho những người khổ mệnh ấy."

Khúc Du không mấy tin vào chuyện thần phật. Đinh Hương và Chỉ Lăng vừa ra khỏi Phương Tâm Các, cũng từng mời nàng lên chùa Tụ Thanh, nhưng lúc đó nàng nhiều việc nên đã từ chối. Song, các phu nhân quyền quý ở Biện Đô dường như rất thích lên chùa Tụ Thanh thắp hương, Doãn Tương Như cũng không phải là ngoại lệ.

Nàng không nói gì. Doãn Tương Như ngồi trên ghế, ánh mắt chuyển sang sau tấm bình phong nơi Khúc Gia Hy và Khúc Gia Ngọc vừa cùng nhau đi tới, rồi tiếp lời: "Nhân tiện nói đến, đã lâu rồi con không tới đó chăng? Con cùng vị đại sư ở chùa Tụ Thanh có duyên phận chẳng nhỏ, lẽ ra nên thường xuyên lui tới mới phải."

"Ồ" Khúc Du tỏ vẻ hứng thú. "Mẫu thân nói vậy là có ý gì ạ?"

"Gần đây con có mời y quan đến khám không? Chứng mất trí nhớ sau khi ngã xuống nước sao lại chẳng hề thuyên giảm thế?" Doãn Tương Như lo lắng nói: "Con quên rồi sao? Con cùng các muội muội đều mang chữ "Gia" trong tên đệm. Năm bảy tuổi con bị ốm một trận, đại sư của chùa Tụ Thanh đã xuống núi, tình cờ gặp gỡ rồi nhân cơ hội mà chỉ điểm cho con đổi tên."

"Vậy tên cũ của con là gì?"

"Là Gia Ý, cũng là một cái tên hay. Chỉ là đại sư bảo cơ duyên không hợp, lại xung khắc với bát tự của con nên mới đổi đi."

Hai mẫu tử cứ thế trò chuyện mãi cho đến giờ chính ngọ. Khúc Hướng Văn tan học, nghe nói đại tỷ tỷ về nhà liền ôm theo bọc sách vở mà vội vã chạy đến. Khúc Du thấy đệ đệ mặc nho bào màu trắng, vào cửa liền hành lễ, mới mấy ngày không gặp, dường như đã cao lớn hơn đôi chút.

Khúc Du tùy tiện lựa vài câu trong Đại Học* để kiểm tra đệ đệ, không ngờ đệ ấy tuổi nhỏ mà đối đáp lại trôi chảy như suối, lời lẽ bộc lộ chí hướng to lớn phi thường.

*Trong triết học Nho giáo cổ điển, Đại Học là tên một trong bốn cuốn sách kinh điển, đây là tác phẩm về đạo đức và học vấn.

"Hướng Văn định năm sau sẽ đi thử tài, ta thấy đứa trẻ này tiến bộ, chắc không có vấn đề gì." Doãn Tương Như mỉm cười nhìn nàng. "Giờ đây cả nhà ta đoàn tụ, còn gì tốt hơn nữa. Con mà có chịu uất ức gì, cũng chớ nên giấu ta."

Khúc Du ôm lấy cánh tay bà, ngước mắt nhìn lên thì thấy Khúc Hướng Văn vừa đặt bọc sách xuống đã cùng Khúc Gia Ngọc chơi đùa với nhau. Ánh dương rạng ngời chiếu ngoài cửa phòng khiến nàng cảm nhận được đôi chút hơi ấm gia đình hiếm có.

Dùng xong bữa trưa, nàng mới xin cáo từ ra về. Doãn Tương Như tiễn nàng ra đến cửa, chợt nhớ ra một chuyện: "Gia Hy hiện đang bàn chuyện hôn sự với vị cử tử* mà phụ thân con đề bạt. Tuy đã có ông ấy trông chừng, nhưng phẩm hạnh kín kẽ, gia cảnh của vị cử tử ấy ra sao, vẫn cần phải xem xét thêm. Con nếu tiện đường, hãy giúp ta dò la đôi chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!