Chương 20: Kinh ngạc đau đớn

Dường như đã nghe thấy tiếng động trong phòng, Hạ Tam ngoài cửa khựng lại một chút, sau đó trực tiếp xông vào trong sảnh, hắn quay người đóng chặt cửa, vội vàng chạy đến, chỉ nghĩ Khúc Du là thuộc hạ bên cạnh Châu Đàn: "Tiên sinh, phiền người ôm chặt đại nhân một chút."

Hắn dường như không chỉ một lần chứng kiến việc này, tuy có bất ngờ, nhưng không hề có vẻ hoảng loạn nhiều.

Khúc Du làm theo lời hắn ôm chặt eo Châu Đàn, trong lòng vẫn miên man suy nghĩ những điều không hợp lúc thì Hạ Tam đã vén tay áo một bên của Châu Đàn, rút dao dứt khoát vạch một đường trên cánh tay chàng.

"Ngươi làm gì vậy?"

Khúc Du giật mình, trong lúc ngây người thì Hạ Tam đã quen thuộc lục lọi ở hậu đường tìm ra gạc và rượu thuốc, dội rượu thuốc lên vết thương còn tươi mới.

Chắc hẳn là rất đau, Châu Đàn vô thức giãy giụa hai cái, may mà nàng ôm chặt nên không đụng vào chỗ nào khác.

Hạ Tam lót gạc dưới cánh tay chàng nhưng không băng bó, cứ thế đứng dậy, do dự nói với Khúc Du: "Tiên sinh có muốn cùng ta ra ngoài không? Đại nhân người… sau khi ta xử lý xong không thích bị quấy rầy."

Ra ngoài? Khúc Du cúi đầu nhìn Châu Đàn một tay siết chặt tay áo nàng, ý thức không rõ: "Không sao, ta và Châu đại nhân còn có việc cần thương lượng, ngươi… thường xuyên xử lý cho ngài ấy sao, đây là bệnh gì vậy?"

Hạ Tam cung kính đáp: "Đợi đại nhân tỉnh lại, người tự hỏi ngài ấy đi, thuộc hạ không tiện nói nhiều."

Hắn tìm một tấm giấy Tuyên Thành trong phòng, cẩn thận thu dọn chiếc bình sứ và viên thuốc vừa bị Châu Đàn đập vỡ, sau đó cúi mình rời đi, trước khi đi còn nói: "Tiên sinh chờ một nén nhang nữa là được, không cần băng bó vết thương cho đại nhân."

Nhát dao này rạch xuống không sâu, lại được dội rượu thuốc, máu đã có xu hướng đông lại. Khúc Du rảnh tay vén tay áo chàng lên, để tránh dính vào vết thương, lại vô tình nhìn thấy cánh tay trái chàng đầy rẫy vết dao dài ngắn.

Trước đây khi Châu Đàn bị trọng thương, nàng đã biết người này có rất nhiều vết thương cũ. Đầu năm vào đại lao hình bộ, may mắn lắm thì cũng phải tróc chày một lớp da rồi mới hạ quyết tâm viết Nhiên Chúc Lâu phú. Nhưng quan sát vết thương trên cánh tay chàng, về cơ bản toàn bộ đều là vết mới.

Châu Đàn phát bệnh gì mà lại cần phải tự gây thương tích để ngăn chặn?

Nhìn động tác của thị vệ kia rõ ràng không phải một lần hai lần, những vết thương này ước chừng đều là di chứng phát bệnh mà ra. Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, lốm đốm chồng chất khiến Khúc Du trong lòng run rẩy.

Trong lòng nàng Châu Đàn đột nhiên rùng mình một cái, nàng liền ôm chặt chàng hơn.

Châu Đàn nheo mắt, ý thức dường như đã hồi phục được vài phần, tay phải không bị thương chậm rãi giơ lên, nhanh chóng ấn lên vết thương của mình.

Vết thương vừa có xu hướng đông lại lập tức chảy máu tươi đỏ trở lại, chàng phát ra một tiếng r*n r* trầm thấp đau đớn.

Khúc Du thậm chí không kịp phản ứng, theo bản năng nắm lấy tay phải của Châu Đàn, không ngờ đối phương sức tay rất lớn, suýt nữa giãy thoát. Trong lúc cấp bách, hai tay của hai người siết chặt vào nhau, Khúc Du cũng cuối cùng mượn lực ấn tay chàng xuống đất quát: "Châu Đàn!"

Nàng vừa gọi lên một tiếng, Châu Đàn lập tức yên tĩnh lại, nhắm mắt như kiệt sức, hơi thở cũng dần dần bình ổn.

Ước chừng qua một nén nhang, Khúc Du thấy chàng mở mắt.

Đôi mắt đó thậm chí còn sót lại vệt nước mắt vì đau đớn vừa rồi, nhưng dần dần tỉnh táo, trầm lắng lạnh lẽo.

Châu Đàn thở vài hơi, cuối cùng tinh thần cũng tỉnh táo lại.

Chàng ngẩng đầu liền thấy Khúc Du đang ôm chàng trong lòng, lại có một tay siết chặt vào tay chàng, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.

"Cô…"

Khúc Du buông tay, Châu Đàn lập tức giơ tay che lại vết thương của mình, ánh mắt nhìn xuống theo: "Đây là cô…"

"Đây là thị vệ của ngài bước vào xử lý." Khúc Du biết chàng muốn nói gì, lập tức nói: "Ngài đã ổn chưa?"

Châu Đàn cúi đầu tránh ánh mắt nàng, động tác cứng nhắc quấn lớp gạc vừa rồi Hạ Tam lót ở cánh tay cho mình, hơi thở có chút hỗn loạn, nhưng không đáp lời.

Khúc Du thấy chàng một tay quấn vết thương cho mình hơi khó khăn, thở dài một hơi, đỡ lấy cánh tay chàng, sau khi rướu thêm chút rượu thuốc, sau đó quấn chặt gạc lên: "Vết thương này e rằng cần đắp thuốc mới mau lành được."

Lúc chàng vô thức còn biết đau, tỉnh lại rồi lại im lặng không nói một tiếng nào, Khúc Du quấn xong vết thương cho chàng, phát hiện Châu Đàn vẫn không dám nhìn nàng: "Ngài… đây là bị bệnh gì?"

"Không cần hỏi nhiều." Châu Đàn khàn giọng nói, chàng ôm vết thương khó khăn gật đầu với nàng, coi như cảm tạ, trong giọng điệu lại mang theo ý đe dọa đôi chút. "Chuyện này, đừng nói cho người khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!