Chương 18: Thăm dò

Bành Việt không đợi nói thêm, cười lớn từ biệt rời đi. Hạ Tam vừa hoàn hồn sau cơn kinh sợ, đứng ở cửa cúi đầu, suy nghĩ làm sao để tạ tội.

Sau khi điều tra ra Yên Vô Bằng, vì hắn là tâm phúc của Bành Việt, Hình bộ tạm thời không tiện trực tiếp bắt người, Châu Đàn liền dặn dò mấy thuộc hạ, bảo họ theo dõi sát sao Yên Vô Bằng.

Yên Vô Bằng cả buổi chiều đều ở trong Phương Tâm Các, nhưng khi bước ra khỏi Phương Tâm Các lại đi thẳng đến phủ đệ của Bành Việt. Hạ Tam dẫn người mai phục ở cửa rất lâu mà không thu hoạch được gì, khi phản ứng lại người có lẽ đã rời đi từ cửa sau thì đã quá muộn, phố đông ngay cả lửa cũng đã tắt, chỉ còn lại một mảng đổ nát đen kịt.

Hạ Tam đứng tại chỗ, mồ hôi lạnh rịn ra, không ngờ nửa buổi chỉ nghe thấy một câu: "Ta biết rồi, ngươi quay về trước đi, một lát nữa ta sẽ quay lại Hình bộ."

Châu Đàn ngồi tại chỗ, chậm rãi rót chén trà Bành Việt chưa uống hết, đợi Hạ Tam rời đi chàng liền ho một tiếng.

"Ra đi."

Khúc Du ngẩn người một lát mới nhận ra Châu Đàn đang nói chuyện với nàng, nàng từ dưới đất bò dậy, vén rèm châu: "Ngài biết ta ở đây?"

Châu Đàn đứng dậy, đáp một câu đơn giản: "Đi theo ta."

Đức thúc đã chuẩn bị hai con ngựa ở hậu viện cho Châu Đàn, chàng nhảy lên một con, Khúc Du thay nam trang, nhưng lại chần chừ không động, thấy Châu Đàn nhìn qua, nàng đành giải thích: "Ta không biết cưỡi ngựa."

Châu Đàn sững sờ, lông mày khẽ nhíu lại, một lát sau liền giãn ra, chìa một tay về phía nàng: "Lên đây."

Chuẩn bị xe ngựa vào giữa đêm quá phiền phức, Khúc Du hơi do dự, đưa tay qua. Còn chưa kịp hoàn hồn thì người đã bị Châu Đàn một tay ôm lên, chàng dang hai tay che chở nàng ở trước ngực, cưỡi ngựa ra khỏi phủ.

Thật là không thể tin được, từ khi thành thân đến nay, hai người lại là lần đầu tiên tiếp xúc gần như vậy.

Khúc Du dán sát vào chàng, chóp mũi toàn là mùi tĩnh thủy hương. Nàng thậm chí còn cảm nhận được nhịp đập phập phồng nhẹ nhàng nơi lồng ngực đối phương, hơi thở khẽ khàng phả vào gáy nàng, có chút ẩm ướt và khẽ nhột

Ngựa phi nước đại qua ngõ hẻm tối tăm và đường lớn ven sông Biện vẫn còn nhộn nhịp, tiếng vó ngựa cộp cộp vang lên trên nền đá xanh.

Nàng ngoảnh đầu lại, muốn nhìn thoáng qua vẻ mặt hiện tại của Châu Đàn, nhưng đối phương lại siết chặt cánh tay, khẽ cảnh cáo: "Đừng cử động lung tung."

Nhịp tim đập rộn ràng trộn lẫn, Khúc Du nắm chặt một bên ống tay áo của Châu Đàn, nhỏ giọng hỏi: "Ngài biết ta ở đó, vì sao không bận tâm?"

Châu Đàn không nói gì, chuyên tâm cưỡi ngựa, thỉnh thoảng mới nói một tiếng thúc ngựa, cho đến khi gần đến Hình bộ ở tứ phố ngoài hoàng thành, Châu Đàn mới đột ngột nói: "Bành Việt này ngày thường ưa thích nữ tử xinh đẹp nhất, lại có chỗ dựa, cô có thể thấy được, hắn không hề bận tâm việc có mạo phạm ta hay không."

Điều này khác xa với câu trả lời Khúc Du tưởng tượng: "Cho nên ngài không muốn ta gặp hắn, là vì…"

Nàng chưa kịp nói hết câu, Châu Đàn liền kéo chặt dây cương trong tay, tự mình xuống ngựa trước, sau đó một tay ôm nàng xuống.

Hai người vừa vặn đụng phải một toán thị vệ vừa từ phố đông trở về ở cửa Hình bộ, các thị vệ cúi đầu hành lễ với Châu Đàn, người đứng đầu nói: "Đại nhân, chúng thuộc hạ đã mang thi thể về rồi."

Châu Đàn trầm giọng hỏi: "Tìm thấy dấu vết phóng hỏa chưa?"

Thị vệ cúi đầu đáp: "Vẫn chưa."

Khúc Du đi theo vào, liền thấy có người vén tấm vải trắng phủ trên thi thể lên. Đây là lần đầu tiên nàng thấy thi thể, lập tức mặt trắng bệch như giấy, nàng vấn cưỡng ép mình nhìn một cái.

Vì chết do hỏa hoạn, thi thể bị cháy thảm khốc không thể tả, nàng lờ mờ phân biệt ra đây chính là y phục lúc Yên Vô Bằng gặp nàng khi chiều, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng.

Nàng nắm chặt ống tay áo Châu Đàn bên cạnh, Châu Đàn nhíu mày, liếc nhìn nàng, nhưng không hề giãy ra.

Khúc Du th* d*c, nhìn thêm vài cái, hơi thở đột nhiên ngưng lại.

Tay nàng buông lỏng, Châu Đàn liền ngồi xổm xuống, tự tay phủ lại tấm vải trắng lên thi thể.

Chàng từ khi biết tin có cháy nhà cho đến tận bây giờ đều bình tĩnh quá mức. Khúc Du vừa rồi lúc ngựa chạy xóc nảy vẫn còn tự hỏi vì sao Châu Đàn lại bình tĩnh như thế.

Bây giờ… nàng có lẽ đã đoán ra một chút.

Thị vệ nhỏ giọng bên cạnh: "Ngỗ tác* đã đến xem qua một hồi, thi thể là nam tử khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi không nghi ngờ gì. Tuy mặt mũi bị hủy hoại không thể nhận ra, nhưng về cơ bản có thể xác định chính là Yên Vô Bằng, những thứ còn lại thuộc hạ đã bảo hắn đi kiểm tra rồi, một lát nữa sẽ báo lại với đại nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!