Tối đến, Châu Đàn lại trái với dự liệu của Khúc Du mà trở về phủ dùng bữa tối cùng nàng.
Khúc Du về phủ đã là quá giờ tuất, Vận ma ma thấy nàng mệt mỏi bèn sai nhà bếp nhanh chóng nổi lửa, chẳng lâu sau đã bưng sáu món ăn và một món canh lên bàn.
Hôm trước, khi về thăm nhà, nàng có thuận miệng nhắc một câu với mẫu thân. Hôm sau, mấy bà quản gia già giàu kinh nghiệm, vừa trung thành vừa tháo vát, lập tức được cử tới Khúc phủ. Có mấy người này san sẻ, chẳng mấy chốc Châu phủ cũng dần trở nên có nề nếp.
Vận ma ma và Đức thúc làm việc cực kỳ tỉ mỉ, thưởng phạt phân minh. Thêm vào đó Châu phủ chưa từng đánh đập hạ nhân, chỉ trong thời gian ngắn, toàn bộ Châu phủ đã vận hành ngăn nắp có trật tự, hạ nhân cũng hăng hái hơn trước.
Khúc Du cầm đũa nếm thử món cá kho Bát Trân trước mặt, quả nhiên hương vị đã ngon hơn trước không biết bao nhiêu lần. Dù nàng vốn không có tâm tình thưởng thức, cũng không khỏi khen một câu nhà bếp dụng tâm.
Vận ma ma một bên vui mừng nói: "Thực đơn mà phu nhân viết cho nhà bếp trước đây, sư phụ đứng bếp rất thích thú, còn nhờ lão nô xin phu nhân thêm vài tờ, chỉ là có mấy chữ, dường như là "hoả thối"*, sư phụ không hiểu là ý gì…"
*Hoả thối () là bắp đùi heo muối mặn (giăm bông) dùng ở thời hiện đại.
"Khụ, khụ…" Khúc Du sặc một tiếng, đang định trả lời, lại nghe thấy tên gác cổng đột nhiên đến báo, nói Châu Đàn đã về.
Châu Đàn chưa kịp thay quan phục, tháo mũ liền bước thẳng đến Đoàn Loan Viện nơi nàng dùng bữa. Khúc Du từ xa đã thấy áo bào quan màu đỏ thẫm của chàng, đợi chàng bước vào cửa, liền quan tâm hỏi: "Án tình tiến triển thế nào rồi?"
Châu Đàn không lên tiếng, im lặng ngồi tại chỗ đợi Vận ma ma đưa đũa bạc cho chàng, cụp mắt tự mình dùng bữa.
Chàng vừa về, mấy nha hoàn và Vận Dận cũng không dám nói thêm lời nào. Khúc Du ngẩng đưa mắt ra hiệu một cái, mọi người liền lui xuống, còn chu đáo đóng cửa cho hai người.
Trên bàn chỉ có một món tráng miệng, loại quả Ambala1 này lúc này vừa mới du nhập vào Trung Nguyên không lâu, Khúc Du thấy ở chỗ thu mua, liền vui vẻ viết cho đầu bếp một món Dương Chi Cam Lộ2 ướp lạnh. Vì nước cốt dừa khó tìm, nguyên liệu chính đã được thay bằng sữa tươi, nhưng hương vị không khác biệt là bao.
*1Quả Ambala thông thường chỉ quả xoài của Ấn Độ. Trong Đại Đường Tây Vực Ký có ghi, đó là một loại trái cây vô cùng trân quý. Tương truyền xoài theo chân cao tăng Đại Đường – ngài Huyền Trang du nhập vào Trung Quốc.
2Dương Chi Cam Lộ là món chè xoài bưởi nổi tiếng của người HongKong.
Châu Đàn có vẻ như rất thích món tráng miệng này, nhưng chàng không dám ăn nhiều, giữ tần suất mỗi ba lần gắp thức ăn thì uống một thìa, cố giữ nhịp độ như thể sợ người khác phát hiện ra.
Khúc Du chống tay nhìn chàng, trong lòng từ từ hồi tưởng lại sự ủy thác trước đó của Yên Vô Bằng.
Nàng không biết Yên Vô Bằng có quen biết nguyên chủ Khúc Du ban đầu hay không, có nhận ra thân phận của nàng không. Nhưng thế lực nương gia nhà nàng yếu ớt, nếu thực sự muốn làm theo lời Yên Vô Bằng mà kín đáo di chuyển người của Phương Tâm Các vào lúc cần thiết, tốt nhất là tìm Châu Đàn giúp đỡ.
Thế nhưng nàng bây giờ không tin tưởng Châu Đàn.
Vô số nghi hoặc chất chồng trong lòng luôn khiến Khúc Du không kìm được mà nghĩ đến hướng xấu nhất.
Kỳ thực, cái xấu nhất chẳng qua là Châu Đàn và Bành Việt kia cấu kết với nhau, nói không chừng còn nhúng tay vào chuyện Phương Tâm Các, lúc này chẳng qua là giả vờ làm theo thủ tục. Nàng cầu cứu xong, Châu Đàn liền ngay lập tức báo cho Bành Việt, tìm cách bưng bít chuyện mọi chuyện.
Nếu là vậy, Châu Đàn tại sao lại dám để nàng xen vào chuyện này?
Huống hồ, nàng luôn cảm thấy, nếu không phải sự nhắc nhở của Châu Đàn trước khi đi, e rằng nàng đã không chú ý đến mụ tú bà kia.
Khúc Du nhắm mắt lại, luôn nhớ đến vẻ mặt của Châu Đàn khi chứng kiến cô nương đó nhảy lầu, người có thể lộ ra vẻ mặt như vậy…
Khúc Du đang suy nghĩ bên này, Châu Đàn lại không biết đã ăn xong từ lúc nào, chàng nhẹ nhàng đặt chiếc đũa xuống, lấy khăn lụa lau miệng, rồi nói: "Điển Hình Tự chỉ có một người họ Yên, Hình bộ đã phái người đi bắt hắn rồi, nhưng người này là tâm phúc của Bành đại nhân tại Điển Hình Tự Khanh. Bành đại nhân vừa rồi sai người đến nói muốn ghé thăm phủ, khi hắn tới, cô không cần ra mặt."
Khúc Du bưng bát chè Dương Chi Cam Lộ qua, đẩy đến trước mặt chàng: "Vì sao?"
Châu Đàn cúi đầu nhìn một cái, mím môi, cố gắng phớt lờ món ngọt chàng hẳn là rất thích này, nói: "Không cần hỏi nhiều."
Nói xong chàng liền không nói thêm lời nào, tự mình rời khỏi viện, lúc đi còn dặn dò một câu, bảo Vận ma ma mở Tân Tễ Đường nghênh đón khách.
Thì ra Châu Đàn cố ý trở về là để gặp Bành Việt, nhưng có chuyện gì mà họ không thể nói ở Hình bộ ư?
Khúc Du lập tức đứng dậy theo Châu Đàn đi ra ngoài.
Tân Tễ Đường là do nàng tự tay bài trí, rèm châu và bình phong hai bên có thể ẩn nấp, Châu Đàn về phòng thay y phục, nàng liền tìm cách lẻn vào Tân Tễ Đường trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!