Chương 15: Phương Tâm

Hai người im lặng một lát, Khúc Du do dự giây lát, khẽ khàng đề nghị: "Hay là chúng ta vào trong xem sao?"

Bách Ảnh từ chối: "Nếu đúng như lời cô nói, nơi này chẳng phải ổ hổ sói sao? Ta với cô đều không có chút sức lực nào, chi bằng đừng nên mạo hiểm."

Khúc Du nhìn quanh, nói: "Có người của Hình bộ theo sát, ngươi sợ gì chứ?"

Bách Ảnh chần chừ hồi lâu, ăn sạch đĩa lạc rang, cuối cùng mạnh miệng vỗ bàn: "Thôi được, cô nương ấy đáng thương, dù là vì nàng ta, ta cũng nên vào xem một chút."

Hai người xuống lầu, thấy quả nhiên có người đi theo, lúc này mới yên tâm, nghênh ngang đi đến trước cửa Phương Tâm Các.

Tên chạy vặt đứng ở cửa liếc nhìn một cái, đưa tay chặn họ lại.

"Hai vị…" Ánh mắt hắn thoáng qua một tia nghi hoặc. "Nơi này của bọn ta không chào đón người đọc sách."

Không chào đón người đọc sách?

Từ xưa đến nay lầu xanh vẫn là nơi văn nhân mặc khách ưa thích lui tới, dù có mở ở phố bắc e rằng cũng có kẻ sĩ nghèo hèn ghé qua, không chào đón người đọc sách, chẳng lẽ chỉ tiếp đón dân phu làm lụng ư?

Nhưng nhóm người này hoàn toàn không có tiền như người đọc sách sẵn lòng chi tiêu cơ mà.

Bách Ảnh mắt đảo một vòng, lập tức đổi giọng, thô kệch nói với Khúc Du: "Sớm đã bảo ngươi rồi, giả gì không giả, cứ đòi làm thư sinh! Một chữ bẻ đôi không biết, còn giả vờ ta đây văn nhã!"

Hắn quay đầu lại, nói: "Huynh đệ này của ta làm gì có tiền mà học hành, chẳng qua là thèm thuồng sự thanh nhã của văn nhân ngoài phố, đến đây làm bộ làm tịch mà thôi."

Khúc Du vội vàng phối hợp, thẹn thùng lại giận dữ gọi hắn: "Chính ngươi trong túi chẳng có mấy đồng, còn mặt dày nói ta! Ta thấy các vị gia đây là vì thấy chúng ta nghèo hèn nên không cho vào thôi."

Tên chạy vặt kia thấy nàng lời lẽ có chút th* t*c, lại nhìn y phục hai người mặc quả thật rẻ tiền, lập tức giãn nét mặt: "Ngài nói gì vậy chứ, bọn ta làm buôn bán là để phục vụ mọi người, Đinh Hương tỷ, ra tiếp khách đi."

Hắn nói xong liền có một nữ nhân mặc xiêm y màu vàng mặt mày tươi cười đi tới, ngọt xớt một tay khoác lấy Bách Ảnh, một tay kéo Khúc Du đi vào trong, nói: "Khách quan, khách quan thích kiểu cô nương như thế nào, ta giúp ngài tìm!"

Bách Ảnh có chút không tự nhiên liếc nhìn Khúc Du, Khúc Du đành phải gượng gạo làm ra vẻ háo sắc, nâng cằm đối phương lên, giả vờ bất mãn hỏi bằng giọng thô lỗ: "Mụ tú bà của các người đâu rồi, sao chẳng thấy bóng dáng, chẳng lẽ không muốn tiếp đón?"

"Đâu có đâu có, ma ma gần đây bị nhiễm phong hàn, hôm nay do Đinh Hương tiếp khách thay." Đinh Hương nheo mắt cười, lại gọi lớn một tiếng, không lâu sau, những cô nương hai người vừa thấy ở trà lâu đối diện liền bước xuống cầu thang, đứng thành một hàng trước mặt hai người.

Bách Ảnh hơi kinh ngạc, giả vờ lúng túng, ngượng ngùng nói với Đinh Hương: "Các cô nương quả là không tệ, nhưng tỷ tỷ sao lại gọi tất cả xuống hết vậy, tiền bạc trong túi của chúng ta e rằng…"

Khúc Du ngắt lời, lớn tiếng nói: "Đại ca, chúng ta có tiền, hôm qua ta mới kiếm được năm mươi đồng…"

"Khách quan vui vẻ là quan trọng nhất, tùy ý thưởng chút đỉnh là được rồi." Nghe lời lẽ hai người, tên chạy vặt đi theo vào cười càng đậm hơn, hắn liếc mắt với Đinh Hương, xoay người rời khỏi đại sảnh sơ sài này.

Khúc Du đánh mắt nhìn xung quanh, tòa lầu nhỏ hai tầng này bên ngoài cũ kỹ, bên trong cũng chẳng ra sao. Rèm châu ở tầng một bám một lớp bụi dày cộm, ngay cả khăn che cũng hơi bạc màu.

Mà những cô nương đứng trước mặt lại sắc sảo hơn Khúc Du tưởng tượng, tuy nàng chỉ từng bước chân vào Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, nhưng xét về diện mạo, mấy người này ở nơi hoa lệ náo nhiệt cũng không phải hạng kém cạnh.

Đinh Hương dường như nhận thấy hai người chậm chạp không hành động, hơi nghi ngờ: "Khách quan…"

Khúc Du đành chỉ đại một người, để cô nương đó dẫn nàng và Bách Ảnh lên tầng hai, lúc đi trên cầu thang, nàng còn nghe thấy tiếng tách sứ vỡ rõ ràng, Đinh Hương phía sau vội vàng cười giải thích một câu: "Người mới đến, không hiểu chuyện."

Hai người vào một căn phòng nhỏ, trong không khí lan tỏa mùi hương liệu rẻ tiền, Bách Ảnh hít hít mũi, ngầm lắc đầu với nàng, ý nói không có độc.

Cửa vừa đóng lại, cô nương đi theo họ lên lầu lập tức bắt đầu cởi y phục với vẻ mặt vô cảm.

Bách Ảnh giật mình, một tay kéo quần áo nàng vừa cởi ra, cô nương kia sững sờ, Khúc Du liền thấy vết xăm sau tai nàng, hạ giọng hỏi: "Ngươi xuất thân nhà quan?"

Sắc mặt cô gái lúc này mới thực sự thay đổi, nàng liếc nhìn phía sau, cất giọng nói một câu: "Khách quan, nô là Chỉ Lăng."

Chỉ Lăng dẫn hai người ngồi xuống trước bàn, lại đi đóng cửa sổ, vừa làm vừa cố ý nói: "Hai vị hành nghề gì vậy? Thế mà lại có được dung mạo tuấn tú như vậy."

Nàng không biết lấy từ đâu ra một cây bút lông xù, chấm nước trà trên bàn, chữ viết vừa viết xong đã khô: Các vị biết chữ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!