Chương 14: Phố bắc

Đại Dận cùng tiền triều bao gồm Hình bộ, Điển Hình Tự và Ngự Sử Đài là ba ti phân lập, Điển Hình Tự trong số đó có vai trò điều tra án lệ, cứ theo luật pháp mà xét lại oan sai, chỉ là trước khi Châu Đàn thi hành biến pháp Tước Hoa, địa vị của Điển Hình Tự trong ba ti khá thấp, tuy Điển Hình Tự Khanh cùng Hình Bộ Thị Lang đồng cấp, nhưng quyền hành lại kém xa.

Trước khi Châu Đàn vào chiếu ngục, chức quan của chàng chính là Điển Hình Tự Khanh, sau khi ra khỏi ngục thì chuyển nhậm chức Hình Bộ Thị Lang, phẩm cấp bề ngoài không đổi, nhưng thực tế lại gần hơn với trung tâm quyền lực. Huống hồ, Hình bộ suốt thời Vĩnh Ninh vẫn luôn khuyết Thượng Thư, dù Đức Đế đối với Châu Đàn có thái độ chưa rõ ràng, nhưng chung quy vẫn là trọng dụng.

Người nhậm chức tại Điển Hình Tự thường mặc bào phục đen bạc, khi xuân thu thì khoác thêm áo choàng cổ đứng, rất dễ nhận biết.

Cốc Hương Huỷ là một kỹ nữ xuất thân bần hàn, lại là tình nhân của một quan lại nào đó của Điển Hình Tư ư?

Nhưng nếu nàng ấy có được ân khách như vậy, cớ sao lại phải cùng đường tự vẫn?

Nếu nghĩ sâu hơn, người họ Yên này ắt hẳn có mối liên hệ muôn vàn sợi tơ với cái chết của nàng ấy.

"Họ Yên không phổ biến, ta đã sai người đến Điển Hình Tự tra xét." Châu Đàn nói: "Ta ở Hình bộ còn có chút văn thư cần xem, cô đã mệt mỏi cả ngày hôm qua… chi bằng hãy hồi phủ trước đi."

Khúc Du suy ngẫm một lát, lập tức đồng ý: "Được."

Hôm qua hai người vào Chiêu Tội Ti vào giữa trưa, đêm lại ở đông lầu tra xét, khi về đến Hình bộ, Châu Đàn đã dẫn nàng đến nội thất trong thư trai của mình để nàng nghỉ ngơi chốc lát.

Khúc Du sáng sớm tỉnh dậy đi ra vẫn thấy Châu Đàn đang ngồi trước án đọc văn thư, lưng thẳng tắp, chẳng chút mệt mỏi, y hệt như lúc nàng chợp mắt đêm qua.

Sao chàng lại chẳng cần nghỉ ngơi vậy?

Nàng nuốt ngược câu: "Ngài cũng nghỉ ngơi một lát đi" vào bụng, vừa hay Châu Đàn cũng xoay người lại nói: "Ta đã kêu người chuẩn bị xe ngựa cho cô."

"Không cần đâu, ta vừa vặn mặc y phục này, vừa lúc tiện ra ngoài dạo một vòng." Khúc Du chần chừ một lát, từ chối nói: "Ta có mang theo bạc, cũng quen đường xá, ta tự mình trở về là được rồi."

Châu Đàn dường như có phần hoài nghi, song không lay chuyển được sự kiên quyết của nàng, đành để nàng đi.

Lúc ra khỏi Hình bộ, Khúc Du còn đụng phải Lật Hồng Vũ trước đó vô cùng nhiệt tình. Lật Hồng Vũ thấy nàng đường hoàng đi bên cạnh Châu Đàn, có chút ngây người, nhưng cũng không dám nhìn lâu, cúi đầu hành lễ với Châu Đàn ở một bên.

Hai người đi đến cổng chính Hình bộ, vừa lúc gặp thị vệ đưa một lão phụ nhân ăn mặc lụa là châu báu ra cửa, hương thơm nồng nặc lướt qua chóp mũi Khúc Du, nàng suýt nữa hắt xì.

Châu Đàn đột ngột nói một câu: "Đây là mụ tú bà của Phương Tâm Các."

Khúc Du còn chưa kịp kinh ngạc thì Châu Đàn đã xoay người bỏ đi, phía sau mùi hương hăng hắc vừa rồi phảng phất mùi hương tĩnh thủy thường xông trên y phục của chàng, hệt như lúc nàng mới gặp chàng.

Bách Ảnh thoạt đầu thấy Khúc Du trong nam trang suýt nữa không nhận ra.

Gần đây Khúc Du vào Châu phủ, tiền bạc dư dả, hắn giúp Châu Đàn chữa bệnh, kiếm được không ít bạc, không đến nỗi phải chịu cảnh đói kém như trước nên bèn dứt khoát mở y quán tại nhà. Người nghèo khổ có thể đến đây tìm hắn xem bệnh, cũng tránh cho hắn phải vác hòm thuốc chạy khắp hang cùng ngõ hẻm.

Ngày hôm nay Bách Ảnh lười biếng một chút, ngủ đến khi mặt trời lên cao, vừa hay cũng chẳng có ai đến tìm, cho đến khi có người gõ cửa.

Bách Ảnh thấy đối phương mặc cẩm bào màu thù du, lập tức mở lời: "Đại nhân là người quý hiển, tiểu nhân y thuật nông cạn, chỉ khám được bệnh tật tầm thường, e là không trị nổi…"

"Nam trang của ta hoá trang có giống lắm không?" Khúc Du ngắt lời hắn, cười hỏi: "Kỳ thực chỉ cần búi tóc lên, vẽ đường nét sắc sảo một chút, cũng chẳng khó."

Hắn lúc này mới nhận ra nàng, sau một hồi tán thưởng tấm tắc. Khúc Du bày tỏ ý định, hắn vốn định từ chối, nhưng lại không cưỡng lại được cám dỗ của tiền bạc từ đối phương.

Khúc Du thay bộ y phục cũ kỹ, cùng Bách Ảnh một người tiếp tục đóng vai lang trung, một người giả làm thư sinh nghèo, cùng nhau đi đến phố bắc.

Trên đường Khúc Du còn vô cùng tò mò hỏi: "Y thuật của ngươi tinh thông, lại cần tiền, vừa rồi ta gõ cửa, sao ngươi lại nói không chữa bệnh cho kẻ quyền quý?"

"Nói như cô, thật ra ngoài cô ra thì làm gì có nhà quyền quý nào đến tìm ta chữa bệnh đâu?" Bách Ảnh liếc mắt một cái. "Biện Đô nhiều y quan như vậy, quyền quý vì lẽ gì lại tìm đến ta, chuyện bất thường ắt có quỷ, ta tuy ham tiền nhưng lại sợ phiền phức, rước họa vào thân quá nguy hiểm, không đáng đâu."

Hắn nghĩ thoáng thật, Khúc Du cười vui vẻ nói: "Hôm nay ta mà có thu hoạch, về sẽ thêm tiền cho ngươi."

"Được, tốt lắm, nhất ngôn cửu đỉnh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!