Chương 129: Bích trâm du (1) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Đêm tĩnh hoa rơi

Cuối đường hành lang in loang bóng hoa là sảnh đường nghênh tiếp khách của Cao phủ có tên là Tố Tuyết. 

Đang độ đầu năm mới, trong sảnh ngồi chật một hàng thân thích ngày thường ít khi lui tới đang được Cao phu nhân tiếp đãi, cùng nhau dùng trà thưởng quả hàn huyên.

Cao Vân Nguyệt đẩy cửa bước vào, chợt ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của đậu phộng rang cùng trà xuân.

Vừa thấy nàng bước vào, Cao phu nhân liền trao cho nàng một ánh mắt ra hiệu, sau đó lại như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục dịu dàng chuyện trò với khách.

Cao Vân Nguyệt đáp lại một ánh mắt tỏ vẻ đã hiểu.

Nàng thướt tha uyển chuyển, cúi người hành lễ: "Xin thỉnh an chư vị di mẫu, thẩm thẩm, cô tẩu, cữu mẫu. A Nguyệt gần đây có cảm chút phong hàn, nay đến trễ, xin các vị thứ lỗi."

Nàng vận chiếc áo lụa thêu màu xanh da trời, lộ ra một vạt váy lụa có hoa văn chìm màu vàng nhạt, gót sen nhẹ nhàng. Lúc hành lễ, đôi khuyên tai ngắn bên tai lay động, tư thái duyên dáng, không chút sai sót.

Tam di mẫu bên cạnh cười nói: "A Nguyệt đứa trẻ này từ nhỏ đã có quy củ nhất, nhìn xem, cái lễ nghi phong thái này đều là do đại tỷ tỷ dạy dỗ tốt."

Mấy vị di mẫu bên mẫu thân đều là những người thường gặp, nhưng hôm nay trong đường còn có vài vị thân thích xa bên phía phụ thân.

Cao Vân Nguyệt khẽ liếc nhìn, nhận ra đó là mấy vị phu nhân chỉ gặp vào dịp Tết nhất, lập tức lấy lại hứng thú, tấm lưng cũng vì thế mà đứng thẳng hơn, đoan chính hơn một chút.

Nếu Khúc Du có mặt ở đây, nhất định sẽ chê cười rằng loại cảnh tượng này thật giống với việc về nhà ăn Tết bị các cô các dì vây quanh hỏi tuổi tác, hôn nhân, lương bổng, nhà cửa xe cộ và con cái.

Quả nhiên, một vị phu nhân mở lời trước: "Ôi chao, nữ tử nhà ta đời này tự bối* đều là "Uyển", vừa rồi mới nhắc đến, sao A Nguyệt lại không gọi là Uyển Nguyệt, gọi như vậy nghe chẳng hay hơn sao."

*Tên thế hệ hạy tự bối là một loại tên gọi dùng cho phần tên đệm trong tên người Trung Quốc. Gọi là tên thế hệ vì tất cả những thành viên trong cùng một thế hệ của gia tộc đó (ví dụ như anh chị em ruột hay anh chị em họ) đều sử dụng chung một tên đệm này.

Cao phu nhân đành cười bất đắc dĩ: "Đứa trẻ này có chủ kiến lớn, tự mình quyết định thay đổi."

Vị phu nhân kia lại tiếp lời: "Thân là nữ tử, có chủ kiến lớn không tốt đâu, tên tuổi đổi đi, nói ra ngoài còn tưởng không phải là cô nương bổn gia chúng ta… Mà nói đến chuyện này, A Nguyệt đã quá tuổi rồi, sao vẫn chưa định chuyện hôn sự? Ta nói cho con biết, cô nương mà qua mười bốn tuổi mới định thân là muộn đấy, nhà nào tốt cũng không còn nhiều đâu…"

Tam di mẫu nhìn vị phu nhân kia bằng ánh mắt rất đồng tình, Cao Vân Nguyệt liền cầm bầu trà bằng đồng chạm khắc hoa sen bên tay, sốt sắng tiến lên châm thêm một chén trà: "Nếu con không lầm, đây hẳn là nhị muội muội của Tứ cô cô mà phụ thân hay nhắc đến, con nên gọi là biểu cô mẫu phải không? Con nghe nói tỷ tỷ thứ xuất nhà cô mẫu năm ngoái được Tạ lão Hầu gia để ý, mới một năm đã từ ngoại thất được nâng lên làm lương thiếp rồi, thật đáng chúc mừng.

Hầu gia quyền cao chức trọng, lúc tỷ tỷ xuất giá còn lớn hơn con bây giờ một tuổi đấy, con…"

Khóe miệng nhị muội muội của Tứ cô cô giật giật hai cái, lập tức bưng chén nước Cao Vân Nguyệt vừa rót lên, bị nóng đến nhe răng nhưng không dám nói thêm lời nào: "Đều là chuyện phiếm, chuyện phiếm thôi."

Một vị phu nhân đối diện nàng hừ một tiếng, ánh mắt nhìn xuống, rồi kinh ngạc kêu lên: "A Nguyệt, sao con lại không bó chân? Đại tẩu không biết sao, bây giờ nữ tử bó chân đang rất thịnh hành, không bó sẽ khó tìm được nhà phu quân tốt, giờ có bó e là hơi muộn, nhưng vẫn còn kịp. Ta quen một lão đại phu…"

Cao phu nhân còn chưa kịp mở lời, Cao Vân Nguyệt đã nhanh chóng đi tới bên cạnh bà, nắm lấy tay bà, vẻ mặt thành khẩn nói: "Lục cô cô nói chí phải. Nhắc đến đại phu, con chợt nhớ ra, mấy hôm trước có một mật hữu của con cũng tìm được một vị đại phu siêu tài giỏi. Vị đại phu này ít khi ở kinh đô, nhưng về phương thuốc cầu con thì tài tình hiếm có. Biểu ca biểu tẩu đến không đúng lúc, nay vừa hay con có thể tiến cử cho Lục cô cô…"

Lục cô cô liền ngắt lời, đoạt lấy ấm đồng trong tay nàng, tự rót cho mình một chén: "Đại tẩu xưa nay luôn quan tâm đến những thân thích như chúng ta, con gái được dạy dỗ quả nhiên cũng biết lễ giữ quy củ. Nhìn con kìa, chạy tới chạy lui làm gì, mau về chỗ ngồi đi."

Cao Vân Nguyệt hài lòng trở về chỗ ngồi của mình.

Mấy vị phu nhân đối diện lại tiếp tục trò chuyện vặt, thấy nàng ngồi xuống, vẫn còn một người chưa chịu bỏ cuộc, lại mở lời: "A Nguyệt, lần trước Uyển Hương nhà ta đi dự cái chỗ gì của các con ấy nhỉ…"

Người bên cạnh bổ sung: "Thời Hoa Yến do Gia Phúc quận chúa tổ chức."

"Đúng đúng đúng, chính là cái yến tiệc đó, nghe nói con cùng một cô nương nhà ai đó cãi nhau, cãi đến nỗi khách khứa đầy đường đều xúm lại xem. Ta nói này, con ít chơi với bọn họ thôi, nên dẫn dắt mấy cô muội muội này của con đi, đám người kia sao thân bằng tỷ muội ruột thịt của con được. Con lại còn cãi cọ với người ta, đừng để cuối cùng lại đắc tội người khác.

Tứ cô nhìn xem, vẫn là Uyển Hương nhà ta hiểu chuyện, từ trước đến nay không bao giờ cãi nhau với ai đâu…"

Cao Vân Nguyệt gật đầu đáp lời: "Đúng là vậy đó biểu cữu mẫu. Đều là tại Gia Phúc quận chúa, cứ nhất quyết phải đối thơ. Đối đến cuối cùng chính quận chúa cũng câm nín, người bên cạnh còn nhao nhao nói chưa nghe đủ. Chậc… thật không hiểu các quý nữ Biện Đô này, nếu tất cả đều yêu thích sự thanh tịnh như biểu cữu mẫu và muội muội Uyển Hương thì tốt biết mấy. Người nói có khéo không, người thích thanh tịnh nhất, nhưng trong nhà lại náo nhiệt nhất.

Lần sau con cũng mở một buổi tiệc, biểu cữu mẫu nhớ dẫn hết các tỷ tỷ muội muội trong nhà đến nhé, con thật ngưỡng mộ người, chỉ cần người một nhà thôi là đã có thể mở một đại tiệc rồi…"

"Đâu có, đâu có." biểu cữu mẫu ngượng nghịu cười trừ, cảm thấy không thể ngồi yên được nữa, dứt khoát đứng dậy: "Hôm nay cũng không còn sớm, ta chợt nhớ buổi trưa còn hẹn người đi xem vải may y phục, xin phép cáo từ trước."

Cao phu nhân kinh ngạc nói: "Chúng ta khó khăn lắm mới ngồi lại uống trà nói chuyện phiếm, sao lại đi sớm vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!