Chương 128: Xuân giang nguyệt (3) – Ngoại truyện Diệp Lưu Xuân x Bạch Sa Đinh · Mây biếc chao nghiêng

Khi Bạch Sa Đinh vào ngục, tâm trạng hắn bình tĩnh đến lạ thường.

Hôm trước Diệp Lưu Xuân đến thăm, trong lòng hắn đã có linh cảm mơ hồ, chỉ là cả hai đều không lường trước được Thái tử ra tay nhanh đến thế. Hắn còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng nên làm gì thì thị vệ bắt người đã đến cửa phủ.

Vào đến Hình bộ đã có người tra tấn, cầm văn thư ép hắn thừa nhận.

"Ngươi viết… Trời sáng vào kinh … một đường như ánh sao rơi là có ý gì, chẳng lẽ không phải ám chỉ Hoàng trữ quân đức không xứng vị, nguyền rủa người như sao băng sa ngã hay sao?"

Roi quất lên lưng, có chút đau.

Bạch Sa Đinh rất muốn cười, những người trong Hình bộ thấy hắn cười, càng thêm giận dữ, đang định dùng thêm cực hình gì đó thì một người có vẻ là quản sự đến ngăn lại.

Người quản sự đó đưa hắn về phòng giam, thậm chí còn lén lút mang đến thuốc trị thương.

Bạch Sa Đinh chắp tay cảm ơn, giọng đứt quãng: "Đa tạ, đa tạ huynh đệ… không biết ngươi… họ tên là gì? Đợi ta ra khỏi ngục, nhất định sẽ báo đáp."

Người đó cụp mày liếc mắt đáp: "Tiên sinh không cần khách sáo, tiểu nhân họ Hạ, từng được tiểu Châu đại nhân chiếu cố, nay báo đáp chút ân tình thôi, không cần cảm tạ… Nhưng những gì tiểu nhân làm được có hạn, tiên sinh vẫn nên sớm tìm cách, tự cứu mình khỏi hiểm cảnh thì hơn."

"Ừm." Bạch Sa Đinh nhắm mắt, mơ hồ đáp: "Tiểu Hạ huynh đệ, nếu ngươi, nếu ngươi có thể… làm ơn có thể giúp ta nhắn một câu cho Xuân nương tử ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu được không…"

"Cứ nói… bảo nàng ta cứng lòng một chút, tuyệt đối đừng đến thăm ta, ta, ta dù sao cũng là người có danh có tiếng ở Biện Đô, họ không dám giết ta đâu."

Thật kỳ lạ, Bạch Sa Đinh từ nhỏ đã nghĩ mình là người tham sống sợ chết nhất, nhưng khi hắn thật sự nằm đây đầy thương tích, điều sợ hãi nhất trong lòng lại là Diệp Lưu Xuân sẽ làm ra chuyện gì đó không thể cứu vãn.

Châu Đàn đang ở Nhược Châu chưa trở lại triều, Ngải Địch Thanh tuy có thế lực lớn trong dân gian, nhưng chung quy cũng không cứu được hắn. Tô Triều Từ và Tống Thế Huyên ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, còn cả Thập Nhất huynh trưởng không đứng đắn của hắn…

Vì sao hắn lại vào ngục? Chẳng qua là Tống Thế Diễm biết Cao Vân Nguyệt đang trốn ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, lại không thể trực tiếp ra tay, bắt hắn để uy h**p Diệp Lưu Xuân giao người ra mà thôi.

Với tính cách của Tiểu Diệp Tử, dù có chết cũng chưa chắc đã bán đứng Cao Vân Nguyệt.

Giờ thêm hắn nữa, quả là tiến thoái lưỡng nan.

Nhưng vậy thì có sao đâu? Bạch Sa Đinh bình tĩnh nghĩ, nếu nàng giao Cao Vân Nguyệt ra, Cao Vân Nguyệt chắc chắn khó thoát khỏi cái chết, còn hắn… tội danh của án thơ Xuân Minh có thể lớn có thể nhỏ, thường là bị biếm trích lưu đày, hẳn là không nguy hiểm đến tính mạng… phải không?

Diệp Lưu Xuân là người thông minh, chắc chắn biết phải lựa chọn thế nào, huống hồ chuyện cũ giữa hai người – hắn biết, nàng chung quy vẫn hận hắn.

Năm xưa hắn hất tay áo bỏ đi, tức giận đến mức đi tìm bằng hữu uống rượu, hắn say mèm, than thở với bằng hữu: "Các ngươi nói, các ngươi nói xem, rốt cuộc trong lòng nữ tử đang nghĩ gì? Ta ngày ngày tính toán, lo lắng đủ điều, nàng lại không hiểu chuyện gì mà trút giận lên ta…"

Bằng hữu nhao nhao châm chọc: "Nhất định là Thập Tam lỡ lời nói sai gì đó, nếu không mỹ nhân sao lại vô cớ nổi giận?"

"Thập Tam ngươi vô tâm vô phế, còn không mau nghĩ xem, rốt cuộc đã nói gì với người ta!"

Bạch Sa Đinh ôm bầu rượu, mơ hồ nhớ lại: "Ta nói, ta nói là ta năm nay chuẩn bị đi thi cử, nhất định phải giành được công danh về, nếu không có công danh, làm sao cưới được thục nữ danh gia vọng tộc mà phụ thân muốn… Ta nếu không cố gắng, phụ thân sẽ không cho phép ta sau khi cưới thê còn nạp…"

Hắn suýt cắn lưỡi, nuốt hai chữ "tiện tịch" xuống, nói tiếp: "Sẽ không cho phép ta nạp nữ tử bình dân làm thiếp."

Bạch Sa Đinh vừa dứt lời, người bằng hữu đang ôm cô nương bên cạnh liền cười lớn, cười đến mức đau cả bụng: "Thập Tam ơi là Thập Tam, đâu có ai dỗ dành người ta như ngươi."

"Cũng không thể nói vậy, nữ tử bình dân có được sự ưu ái của Thập Tam thiếu gia đã không dễ dàng rồi, lẽ nào còn muốn si tâm vọng tưởng—"

"Các ngươi sao lại không biết dỗ dành người ta gì cả, Phương nương tử nói xem, nếu người trong lòng nàng nói với nàng những lời như vậy, nàng vui hay không vui?"

Phương nương tử là cô nương ở họa thuyền* trên sông Tần Hoài, nghe vậy không khỏi che miệng cười: "Triệu công tử nói đúng, chúng ta là nữ tử, đối với các lão gia đã có thê tử, con cái tự nhiên không nghĩ gì khác. Nhưng nếu gặp được các công tử trẻ tuổi tuấn tú như các vị đây, dù địa vị có thấp hèn đến đâu, cũng phải mơ mộng một chút chứ… Thập Tam nói thẳng thừng như vậy, sẽ làm người ta đau lòng đó."

*Hoạ thuyền là những chiếc thuyền trang trí đẹp, lộng lẫy, thường dùng để thưởng ngoạn hoặc hát ca.

Không khí say sưa, Bạch Sa Đinh tỉnh táo được một thoáng trong men rượu nồng nặc, lẩm bẩm không thể tin được: "Ý của cô là… nàng… lẽ nào muốn gả cho ta làm thê tử?"

"Tên ngốc! Giờ ngươi mới hiểu ra sao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!