Chương 12: Hoài nghi

Chuyện nữ tử áo xanh rơi lầu, e rằng chưa đến nửa ngày đã lan truyền khắp kinh thành. Khúc Du thậm chí còn chưa có cơ hội ngủ lại một đêm ở Chiêu Tội Ti thì Chưởng lệnh của Kinh Đô Phủ đã tự mình đến Chiêu Tội Ti với chiếc trán đẫm mồ hôi.

"Châu Đại nhân, thị vệ không hiểu chuyện, đã thất lễ rồi! Hôm nay khi hạ quan đến Hình bộ chuẩn bị di dời hồ sơ chuyển án mới biết được Châu đại nhân và phu nhân cũng ở Phàn Lâu. Qua lời cung cấp của các thị giả* qua lại, biết rằng đại nhân chỉ chạm mặt nữ tử rơi lầu kia một lần. Hạ quan có được lời khai liền vội vàng đến đây, xin đại nhân chớ trách!"

*Thị giả ở đây được hiểu là người hầu hạ hoặc phục dịch.

Châu Đàn nói: "Thủ tục nghiêm minh, vất vả rồi."

Khúc Du thấy hắn đến nhanh như vậy, hơi bất ngờ: "Lời khai thì không khó, nhưng theo quy củ thì Kinh Đô Phủ chuyển án cho Hình bộ theo thủ tục phải qua xét duyệt của Tam Ti, ít nhất cũng phải mất ba ngày. Chuyện hôm nay mới trôi qua chưa đầy bốn canh giờ…"

Quy trình rắc rối này thế mà nàng lại biết rõ ràng đến vậy.

Châu Đàn quay đầu nhìn nàng một cái, không nói gì. Vị Chưởng lệnh kia vội vàng giải thích: "Kinh Đô Phủ chưa đệ trình xin chuyển án. Việc chuyển án là do Chấp chính Cao tướng công tự mình truyền khẩu dụ của bệ hạ."

Khúc Du trước đây khá nghi ngờ liệu bộ trình tự phức tạp này có được thực hiện triệt để hay không. Giờ đây xem ra trình tự thủ tục gì đó, chỉ cần một lời của hoàng đế là có thể lập tức được đẩy nhanh mà.

Tuy nhiên, Đức Đế làm sao mà biết chuyện này sớm vậy?

Hai người nghỉ ngơi một lát ở dưới sảnh, Chưởng lệnh xuống sai người chuẩn bị xe ngựa.

Khúc Du liếc nhìn xung quanh, chủ động ghé sát Châu Đàn nói: "Lời hắn là có ý gì? Trong vòng bốn canh giờ, bệ hạ đã biết chuyện này sao?"

Trong ngoài Biện Đô này ngày nào cũng vô số việc, làm sao hoàng thượng có thể để ý từng việc một. Tuy rằng việc rơi lầu xảy ra giữa chốn náo nhiệt, nhưng để truyền đến tai hắn, ít nhất cũng không thể nhanh như vậy được.

"Hôm nay trong đông lầu hẳn là có nhân vật lớn." Châu Đàn trầm ngâm nói: "Nữ tử đó rơi lầu, e rằng…"

Chàng không nói tiếp, nhưng Khúc Du lại lập tức hiểu ý chàng: "Nữ tử đó cố ý chọn ngày hoa khôi đến hiến nghệ, có lẽ còn biết có nhân vật lớn ở trong đông lầu. Nàng ấy chủ động rơi lầu, e rằng chính là để tạo ra sự bàn luận của mọi người, làm lớn chuyện triệt để để đạt được mục đích của mình."

Châu Đàn ngầm đồng ý với cách nói của nàng: "Nếu nàng ta không nhét cây trâm hoa đó cho cô, có lẽ ta cũng không thể chắc chắn như vậy."

"Vậy hành động của nàng ấy là để kêu oan, hay là tố cáo?" Khúc Du nhớ lại hoa mẫu đơn bị nhuốm máu vô cùng rực rỡ khi nhìn xuống từ tầng năm vào buổi trưa, trong lòng dấy lên một cảm giác chua xót: "Cam tâm dùng tính mạng làm mồi nhử, chắc chắn là đặt cược tất cả. Nàng ấy chỉ để lại thứ này, chúng ta sẽ bắt đầu từ đây."

"Ừm." Châu Đàn nhắm mắt dưỡng thần, Khúc Du cũng không nhìn ra chàng đang nghĩ gì.

Một lúc sau, chàng đột nhiên mở lời: "Nếu cô nhất quyết muốn quản chuyện này, lát nữa về Hình bộ hãy đi thay một bộ quan phục nam tử."

"Được"

Rất nhanh nàng đã biết vì sao Châu Đàn lại muốn nàng thay quan phục nam tử. Sau khi rời khỏi Hình bộ, trên đường đi đến Phàn Lâu tra xét, Châu Đàn bỗng nhiên ra lệnh xe ngựa đổi đường. Đi được một đoạn, Khúc Du vén rèm xuống xe, thấy trên tấm biển của tòa các trước mặt viết năm chữ.

Xuân Phong Hóa Vũ Lâu.

Châu Đàn vậy mà ?

Nàng đi sát theo Châu Đàn, quen thuộc mà đi thẳng lên tầng bốn. Các thị nữ qua lại dường như đều nhận ra chàng, lặng lẽ dẫn chàng vào một gian khuê phòng của nữ tử.

Cửa phòng vừa mở, Khúc Du liền ngửi thấy mùi hương đốt thanh ngọt nhưng không hề gắt của hoa mai trong phòng.

Diệp Lưu Xuân cầm một chiếc quạt tròn ngồi trước bàn. Bàn tay mềm mại của nàng đang được người nam tử bạch y đối diện nắm trong tay. Nam tử đó nghe thấy động tĩnh, liền cười tươi quay đầu chào hỏi.

Quả nhiên là Bạch Sa Đinh!

Châu Đàn không hề bất ngờ, tự mình đi thẳng đến chiếc ghế khác trước bàn ngồi xuống, ra hiệu bằng mắt cho nàng cùng ngồi xuống. Khúc Du vâng lời, ngồi xuống xong mới bừng tỉnh: "Hai người trước đó nói chuyện đánh đố, ý là chuyện này sao?"

Bạch Sa Đinh trêu chọc: "Sao ngài biết ta gần đây ở chỗ nàng ấy, lời ta nói nhất định là chỉ nàng ấy?"

"Trên người ngươi có mùi hương Tuyết Trung Xuân Tín." Châu Đàn đáp lời nhàn nhạt: "Hương mai của Thọ Dương công chúa chỉ có Xuân nương tử nổi tiếng là thích dùng."

Diệp Lưu Xuân che mặt cười duyên: "Châu đại nhân thông tuệ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!