Hành lang lạnh lẽo và hẹp dài, dưới ánh trăng, những bức tường cung màu son đỏ kéo dài đến tận nơi không thể nhìn rõ, nguy nga và sừng sững. Xung quanh im ắng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, mãi sau mới vọng lại âm thanh lặng lẽ dài lâu của chiếc đồng hồ nước vang vọng qua lớp lớp tường cao.
Cô ngồi dưới đất, chính xác mà nói phải là quỳ, ban đầu còn chưa nhận ra bản thân đang ở trong tư thế đầy khuất nhục đến vậy. Mãi đến khi muốn đứng dậy, mới cảm thấy hai chân đau nhức đến mức gần như tê dại.
Bên cạnh là một chiếc vại đồng hứng nước mưa, dưới ánh trăng mờ ảo, cô lờ mờ thấy phản chiếu trong đó hình ảnh một thiếu nữ, búi tóc kiểu song hoàn thấp, trâm áo lộn xộn, trên khuôn mặt mờ nhòa dường như còn vương vết máu.
Rồi giữa bóng tối và ánh trăng, cô chợt nghe tiếng xiềng xích va chạm. Từ bóng bức tường son đỏ u tối kia, một nam tử mặc y phục trắng chầm chậm bước đến.
Chàng khoác chiếc áo choàng màu trắng, tóc mai rối bời, sắc mặt trắng hơn cả tuyết mới. Cứ đi được vài bước lại phải dừng lại nghỉ, phía sau là hai tên ngục tốt* mang đao theo sát từng bước. Dù chàng đi rất chậm cũng không ai lên tiếng giục giã.
*Ngục tốt là tên gọi cho lính canh giữ ngục, quản ngục, người chịu trách nhiệm trông coi tù nhân trong nhà lao.
Khúc Du còn chưa kịp phản ứng, ánh mắt của nam tử ấy đã dừng lại trên người cô. Chàng có đôi đồng tử màu hổ phách nhạt, lông mi dài khẽ cụp, thoạt nhìn có vẻ chưa quá ba mươi, nhưng dáng dấp lại gầy gò, mỏng manh và trông hơi còng lưng.
Khúc Du sững sờ nhìn chàng, chỉ thấy chàng cởi chiếc áo choàng lông đang mặc, khó khăn quỳ xuống trước mặt cô, khoác chiếc áo ấm duy nhất của mình lên người cô.
Lúc này cô mới phát hiện dưới lớp áo choàng của chàng là xiềng xích nặng nề trói chặt tay chân, thậm chí trên chiếc cổ mảnh khảnh cũng có một chiếc vòng khoá sắt. Những dụng cụ tra tấn ấy nặng trĩu, đè lên lớp áo trung y trắng tinh, trên lớp áo đã nhuốm bẩn máu tươi vẫn thấm ra, loang đỏ thành một mảng khiến người ta kinh hãi.
Chàng run rẩy buộc lại nút áo cho cô, đầu ngón tay lạnh như ngọc, chiếc nhẫn ban chỉ* bạch ngọc lướt qua chạm khẽ bên tai cô, truyền tới một cảm giác rùng mình dài như tơ mảnh.
*Nhẫn ban chỉ là loại nhẫn đeo ở ngón tay cái, ban đầu dành cho người bắn cung để bảo vệ ngón tay khi kéo dây cung. Về sau, nó trở thành một vật trang sức/quý vật, đặc biệt phổ biến ở giới quan lại, quý tộc (nhất là trong văn hóa thời Minh và Thanh).
"Quấn chặt vào."
Khúc Du nhìn thấy hàng mi đen dài như lông quạ của chàng run rẩy không ngừng. Giữa động tác cúi đầu và ngẩng lên, ánh lên một đôi mắt phượng dài hẹp, lãnh đạm. Đuôi mắt cao vút, nơi đó có một nốt ruồi son nhỏ đến gần như không thể nhìn thấy.
Một gương mặt đẹp đến nao lòng: uy nghiêm, lãnh đạm, chính trực. Nhưng chính vì nốt ruồi ấy phải tới thật gần mới thấy được lại càng khiến gương mặt chàng mang thêm một phần nhân khí.
Khúc Du vô thức siết chặt lấy chiếc áo choàng lông cáo trắng, định mở miệng nhưng cổ họng nghẹn lại, không phát ra được âm thanh. Nam tử ấy đã đứng dậy rời đi, kéo lê xiềng xích và vết thương khắp người, gần như mỗi bước đi đều phải dừng lại để ho rũ rượi, mãi mới khuất dần vào đêm trăng mờ tối.
Cô sững sờ vuốt nhẹ hoa văn trên chiếc vại đồng bên cạnh, chợt cảm thấy có phần quen thuộc.
Hai tên ngục tốt mang theo công cụ tra tấn vấy máu, giọng nói thì thầm vang vọng từ hành lang hẹp tối phía xa, lọt vào tai cô một cách rõ ràng đến lạ thường.
Một người nói: "Lưu đại ca, nói ra cũng lạ, vào chiếu ngục* dưới thẩm tra của Thượng Tam Ti mà có ai còn nguyên vẹn trở ra đâu, hắn chắc là người đầu tiên đó?"
*Từ "chiếu" trong chiếu ngục mang ý nghĩa là chiếu chỉ của hoàng đế, còn "ngục" nghĩa là lao ngục. Vì vậy, chiếu ngục có thể hiểu là ngục lao dành cho những người bị giam giữ theo lệnh của hoàng đế. Thường là liên quan đến trọng án, chính trị.
Người kia đáp: "Phương huynh đệ, ăn nói cho cẩn thận! Ngươi biết người đó là ai không?"
Tên canh ngục họ Phương im lặng. Lưu đại ca lại nói: "Hừ, chắc mới đến không lâu nên còn không nhận ra người vừa rồi."
Người kia chợt hiểu ra: "Ồ… lẽ nào là người đó?"
Lưu đại ca gật gù: "Không ngờ được đúng không? Cuối cùng bệ hạ cũng mềm lòng, tha cho hắn trở về cố hương ở Lâm An. Chiếu chỉ lần này thật nguy hiểm, hôm nay ta dẫn người đi tìm thì thấy người đó chỉ còn thoi thóp một hơi, suýt nữa thì chết trong chiếu ngục rồi."
Người họ Phương phì cười: "Người mong hắn chết trong thiên hạ không thiếu. Ta thấy dù có ra ngoài, chắc cũng không sống được bao lâu… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn còn trẻ quá."
Lưu đại ca chần chừ một chút: "Phải, nhìn tướng mạo chẳng giống chút nào với lời đồn. Quả nhiên, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."
Người họ Phương nói: "Châu Đàn, tên này tội ác đầy mình, nay coi như báo ứng rồi."
Chỉ vài câu qua lại, nhưng lại như sấm sét giáng thẳng vào lòng Khúc Du.
Châu Đàn? Lúc thi đại học, Khúc Du chưa xác định rõ hướng đi nên theo nghiệp mẹ học luật. Thi cao học thì nhận ra bản thân đam mê văn sử triết, bèn chuyển hướng sang nghiên cứu lịch sử cổ đại. Lấy nền tảng chuyên ngành học trước đó làm lợi thế, tập trung chuyên sâu vào hình danh luật pháp* thời Dận triều, học thẳng lên tiến sĩ, viết không ít luận văn.
*Hình danh luật pháp là một thuật ngữ pháp trị cổ của Trung Quốc, chỉ toàn bộ hệ thống luật pháp quy định về tội danh và hình phạt, hay nói cách khác là pháp luật hình sự (luật quy định tội và hình).
Tính ra, cô nghiên cứu luật pháp thời Đại Dận đã sáu năm. Chuyên ngành này vốn khô khan, đàn chị của cô nghiên cứu ẩm thực phong vật, đã xuất bản hai cuốn sách, trở thành học giả cũng có chút tiếng tăm trên mạng. Giáo viên hướng dẫn và các bạn bè đồng trang lứa của cô thì chuyên về lịch sử các nhân vật tài hoa thời Bắc Dận, mỗi buổi giảng dạy tọa đàm đều kín chỗ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!