Thiệu Nguyên có đôi khi sẽ nghĩ, một khi vận mệnh đã sắp đặt thì rất khó có thể phản kháng lại —— Tựa như cậu gặp được Cố Cẩn ở bên cạnh hồ nhân tạo, sâu sắc ý thức được chính mình chỉ giống như một món đồ giả mạo kém cỏi mà thôi.
Cậu nhìn thấy An Phi Vũ ở trong trường học.
Thiệu Nguyên sau khi khai giảng thì cực lực tránh đi ngày nhập học của tân sinh viên, hoạt động chào đón người mới đến cũng tìm cách mượn cớ để không phải tham gia. Mà khoa Quản trị kinh doanh cách khoa Nghệ thuật hơn phân nửa cái vườn trường, một người là sinh viên năm nhất, một người là đàn anh năm ba, muốn tránh mặt nhau là một chuyện cực kỳ đơn giản.
An Phi Vũ là một chàng trai phóng khoáng phô trương, mặc dù Thiệu Nguyên cố tình không gặp An Phi Vũ thì tin tức của cậu ta vẫn thông qua miệng của những người khác truyền tới tai Thiệu Nguyên —— Chàng sinh viên năm nhất có thân hình cao lớn, khuôn mặt anh tuấn đó xuất thân vượt trội, gia đình bề thế, bởi vì cậu ta có mâu thuẫn với người nhà cho nên mới báo danh vào trường đại học Hoa Thành cách nhà xa xôi ngàn dặm. Mà mâu thuẫn chuyện gì? An Phi Vũ nói cậu ta chỉ thích đàn ông chứ không thích phụ nữ, đó là trời sinh không thể thay đổi được, cha mẹ cậu ta rất tức giận, muốn đoạn tuyệt quan hệ với cậu ta và cắt đứt việc chu cấp kinh tế, chỉ có người anh trai vẫn luôn luôn âm thầm giúp đỡ và cổ vũ cậu ta còn ở trong nhà khuyên bảo cố gắng cha mẹ.
Tuy rằng cha mẹ của An Phi Vũ ngoài miệng nói muốn đoạn tuyệt quan hệ với cậu ta, nhưng trên thực tế bọn họ cũng không nỡ để đứa con trai phải chịu khổ, cho nên mỗi tháng vẫn đều đặn chuyển tiền cho An Phi Vũ, cho nên cậu ta cả người trên dưới đều mặc hàng hiệu xa xỉ.
Chuyện cậu ta dũng cảm thừa nhận chính mình là đồng tính luyến ái cũng khiến mọi người chú ý, vị thiếu niên vừa mới đủ tuổi trưởng thành này gương mặt điển trai, tính tình cũng vui vẻ, nhiệt tình hoạt bát, rất hiếm người cảm thấy ác cảm với cậu ta, dù sao tính hướng là do trời sinh, cậu ta lại không phải phạm pháp.
Thiệu Nguyên nghe thấy An Phi Vũ vừa nhập học được hai tháng liền trở thành đối tượng được cả trường học bàn luận và chú ý, trong lúc nhất thời hơi hoảng hốt.
Tuy rằng An Phi Vũ đã nhập học hai tháng, nhưng Thiệu Nguyên còn chưa hề tận mắt nhìn thấy An Phi Vũ. Rõ ràng sau khi trùng sinh, cậu luôn đứng trước gương bắt chước ngôn ngữ cử chỉ của Cố Cẩn, chính là vì hy vọng vào một ngày nào đó, đối tượng có thể làm An Phi Vũ nhất kiến chung tình thay đổi thành bản thân mình. Nhưng hiện tại, cậu chỉ hy vọng An Phi Vũ không bao giờ đến nhập học ở đại học Hoa Thành.
Thời điểm Thiệu Nguyên đang tìm tòi linh cảm ở trong phòng vẽ tranh của trường học, bỗng nhiên nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói, quen thuộc mà cũng thật xa lạ.
"Đàn anh, người trong bức tranh là ai vậy?"
Bàn tay đang cầm bút chì của Thiệu Nguyên bất chợt ngừng lại mấy giây, sau đó thoáng chốc vạch một đường thẳng rất mạnh trên bức tranh, cậu nhìn chằm chằm vào hình vẽ sườn mặt sắc sảo của Cố Cẩn trên giấy, những ngón tay cứng đờ. Cậu ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn về phía sau, người vừa nói là một cậu nam sinh mặc áo thun vận động, cánh tay kẹp một quả bóng rổ, cả người tản ra hơi thở nóng bỏng, hẳn là mới chơi thể thao xong.
Phòng vẽ tranh cách đường biên dọc của sân bóng rổ không xa lắm, nhưng hai nơi lại bị ngăn cách bởi một hàng cây xanh và hàng rào lưới thép, nếu muốn đến bắt buộc phải đi đường vòng. Có lẽ khi bọn họ chơi bóng rổ đã lỡ đánh quả bóng bay qua hàng rào, An Phi Vũ trèo qua đây để nhặt bóng, rồi vô tình nhìn thấy Thiệu Nguyên vẫn đang còn ở trong phòng vẽ tranh.
An Phi Vũ vốn sống trong một gia đình giàu có, tất nhiên cha mẹ cũng muốn bồi dưỡng tài năng và kiến thức nghệ thuật cho cậu ta, bởi vậy cậu ta nhận ra Thiệu Nguyên đang ngồi ở phòng vẽ tranh cúi đầu phác họa chính là họa sĩ có chút danh tiếng gần mấy năm, trước khi tới đại học Hoa Thành cậu đã nghe nói qua Thiệu Nguyên cũng là sinh viên của đại học Hoa Thành.
Trên giấy vẽ trắng ngà là những đường nét bằng bút chì đen bóng, phác họa ra bóng dáng của một người, chiếc cổ cao thẳng, hàm dưới có độ cong duyên dáng đẹp đẽ, sườn mặt sáng sủa, vẻ ngoài thấp thoáng ẩn hiện dưới cách đổ bóng cấu trúc đường nét, tuy mơ hồ bí ẩn, nhưng rất mỹ lệ.
Tuy rằng chỉ là một bức phác họa, lại không hiểu sao lại mang đến cho người khác một cảm giác an bình.
Thiệu Nguyên nhìn cậu ta, không nói chuyện.
An Phi Vũ giống như bị hút vào bức tranh, mãi một lúc sau mới hoàn hồn, nói với biểu cảm hơi ngượng ngùng: "A, quả bóng của bọn em không may bị ném sang bên này, cho nên em đến đây nhặt bóng, quấy rầy đàn anh rồi, thật ngại quá." Cậu ta gãi gãi đầu, nở nụ cười chói mắt.
Những nam sinh tuổi này có lẽ đa phần đều giống như vậy, nhiệt tình hiếu động, tinh lực dư thừa, khi tươi cười tựa như ánh mặt trời, ấm áp, nóng cháy.
"Không sao." Thiệu Nguyên trả lời, cậu cúi đầu xuống, khép lại quyển ký hoạ trong tay, thu dọn bút vẽ, cất vào ba lô.
"Đàn anh phải về rồi ạ? Là do em cắt ngang cảm hứng của anh sao?" An Phi Vũ có vẻ kinh ngạc.
Thiệu Nguyên lắc đầu: "Hôm nay vốn dĩ không có cảm hứng gì, không liên quan đến em." Cậu đeo ba lô trên vai, giọng nói lạnh nhạt, dưới ánh nắng dịu dàng êm ái của mùa thu rọi xuống, gương mặt thanh tú của cậu dường như đang sáng lên, nhưng đôi mắt lại mang theo một nỗi lo âu cùng u buồn.
"Đàn anh đi luôn ạ? Để em tiễn anh nhé." An Phi Vũ mở miệng nói.
"Không cần, chắc bạn bè của em vẫn đang đợi em đấy." Thiệu Nguyên lùi ra sau một bước, chỉ chỉ quả bóng rổ trong tay cậu ta, "Anh thích ở một mình."
***
Thiệu Nguyên đẩy cửa nhà ra, nhìn thấy Cố Cẩn bận rộn quét tước dọn dẹp nhà cửa, hắn mặc áo thun màu xám và quần túi hộp màu đen, trên người còn đeo một chiếc tạp dề có in hình chú cá voi nhỏ. Hắn đang ngồi xổm trên mặt đất sạc điện cho con robot hút bụi thiểu năng trí tuệ trong nhà, lộ ra vòng eo săn chắc.
Cố Cẩn thoạt nhìn thể trạng có hơi gầy yếu, nhưng cũng chỉ là thoạt nhìn mà thôi. Hắn ước chừng chính là kiểu mà mọi người vẫn hay nói, mặc đồ lên trông thì gầy nhưng khi c** đ* ra lại có thịt, cơ bắp cực kỳ cân xứng, không phải là dạng cơ bắp cuồn cuộn kết quả của việc luyện tập thể hình, mà càng giống như là ——
Càng giống như là đã có sự hướng dẫn và tính toán, khiến thân thể có cơ bắp trở nên cường tráng hơn, đồng thời điều chỉnh mức độ rắn chắc cơ bắp cân xứng với hình thể của mình.
"Anh quay về rồi sao, hôm nay sao về sớm vậy?" Cố Cẩn quay đầu lại, nhìn thấy Thiệu Nguyên đang đeo ba lô đứng ngây ngốc ở khu vực huyền quan liền lập tức đứng lên, ném con robot hút bụi thiểu năng trí tuệ ăn một bụng rác cũng không biết nhổ ra kia xuống sàn, đi về phía Thiệu Nguyên, giơ hai tay ra hình như muốn ôm cậu một cái, nhưng sau đó lại nhớ ra mình vừa vệ sinh cho robot hút bụi, "Em đi rửa tay cái đã, nay em có làm món lê hấp đường phèn đó."
Thiệu Nguyên chậm chạp gật gật đầu, luồng suy nghĩ trong đầu nháy mắt đứt gãy, cậu rất nhanh hồi phục sự tỉnh táo, đổi sang đi dép lê trong nhà —— Đôi dép lê bằng vải này đã được giặt sạch sẽ, hai chiếc tai mèo may ở bên mép bây giờ cũng xù xù lên rất đáng yêu. Cậu để ba lô ở trên giá tủ khu vực huyền quan, nhặt một cái gối ôm ngồi ở trên thảm —— Thảm cũng đã được thay đổi, ngày trước là màu trắng, hiện tại là màu vàng, nhìn giống như màu của lá ngân hạnh vào mùa thu.
Cậu không nhịn được quay sang nhìn chằm chằm con robot hút bụi thiểu năng trí tuệ đang được Cố Cẩn để ở góc sạc điện —— Chắc cũng nên đổi sang một robot hút bụi chất lượng hơn, thành thạo hơn, có thể tự đổ rác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!