Chương 7: (Vô Đề)

"Thiệu Nguyên đã có kế hoach nghỉ hè gì chưa?"

Cố Cẩn đang rửa bát trong phòng bếp, tựa hồ đã do dự một thời gian rất lâu, mới thử mở miệng dò hỏi.

Thiệu Nguyên đứng ở cửa phòng bếp —— Cố Cẩn không cho cậu tham gia bất cứ hoạt động nào liên quan đến nhà bếp, xắt rau, nấu cơm, rửa dọn đều không được, bởi vì trước đây Thiệu Nguyên từng trượt tay đánh rơi một cái bát, thời điểm nhặt nó lên theo bản năng thì bị cứa vào ngón tay —— Cậu nhìn ngắm Cố Cẩn, trong lòng lại suy nghĩ Cố Cẩn hình như lại cao hơn rồi, ban đầu khi mới quen nhau, Cố Cẩn có vẻ cũng chỉ đứng ngang bằng cậu, nếu nhìn kĩ thì cũng chỉ cao hơn cậu chút chút, mà bây giờ hắn đã bỏ xa cậu một khoảng.

Đợi đến khi Cố Cẩn gọi cậu thêm vài tiếng nữa, cậu mới dần dần hoàn hồn.

"…… Không có kế hoạch gì đặc biệt cả." Thiệu Nguyên nghiêm túc nhớ lại một lát, "Nếu theo thường lệ trước đây, nghỉ hè anh sẽ đến chỗ của mẹ ở mấy ngày."

Cha mẹ của Thiệu Nguyên là đại diện của chủ nghĩa lãng mạn, bọn họ vì tình yêu nhen nhóm mà kết hôn sinh con, xây dựng gia đình, nhưng cũng vì tình yêu phai nhạt mà chia tay, rời xa nhau. Nhưng khi bọn họ gặp lại cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ ngượng nghịu như những các cặp vợ chồng cũ khác, mỗi người còn mang theo người yêu mới giới thiệu cho đối phương biết, quan hệ tốt đẹp như bạn bè bình thường.

Cặp vợ chồng cũ xem lãng mạn là trên hết này mặc dù đối xử với Thiệu Nguyên bằng thái độ không phải quá nhiệt tình, nhưng bọn họ cũng xem như đã làm tròn nghĩa vụ nuôi nấng cậu, hơn nữa Thiệu Nguyên cũng thực sự không còn là một đứa trẻ con nữa, cho nên một nhà ba người ở chung không khí vẫn khá hài hòa.

Thời điểm nghỉ hè cậu sẽ đến chỗ của mẹ chơi mấy ngày.

Thời điểm nghỉ đông cậu sẽ đến chỗ của ba ăn Tết.

"Như vậy……" Cố Cẩn lau khô bát đũa, bỏ vào tủ bát, bộ dáng muốn nói rồi lại thôi.

Thiệu Nguyên rất hiếm khi thấy Cố Cẩn có thái độ như vậy, đa số những lúc khác,  người muốn nói rồi lại thôi đều là cậu, thế là liền không nhịn được tò mò: "Xảy ra chuyện gì sao?" Cậu trêu chọc, "Em muốn cùng anh đi gặp phụ huynh à?"

Cố Cẩn nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu, sau đó lại xoay đầu đi, tiếp tục lau đĩa.

Thiệu Nguyên nhìn Cố Cẩn đưa lưng về phía cậu, vẫn áo sơ mi trắng vẫn quần âu đen không thay đổi, người cao chân dài, dây tạp dề quấn quanh vòng eo, bóng dáng cao lớn, cậu nghĩ, lần sau nhất định sẽ vẽ bóng lưng Cố Cẩn.

Đến khi Cố Cẩn lau sạch toàn bộ bát đĩa rồi bỏ gọn gàng vào tủ bếp xong, hắn xoay tay ra đằng sau định cởi bỏ tạp dề thì bị Thiệu Nguyên chạy đến giành trước một bước, kéo lấy dây tạp dề, thế là hắn lập tức thu hồi tay. Cố Cẩn quay người lại, cúi đầu đầy ý thuận theo, để Thiệu Nguyên cởi tạp dề từ trên người hắn xuống, nhẹ nhàng nói: "Kỳ nghỉ hè này em muốn mang anh đi gặp bạn bè của em."

Động tác đang cởi tạp dề của Thiệu Nguyên bỗng chốc dừng lại.

"Bọn họ nghe nói em bắt đầu yêu đương nên rất tò mò về anh, vẫn luôn la hét đòi gặp anh một lần." Cố Cẩn nhíu mày, thoạt nhìn có chút không tình nguyện, "Bọn họ khi nào cũng ồn ào ầm ĩ, khả năng sẽ dọa anh sợ."

Thiệu Nguyên thì cảm thấy chuyện này không tệ lắm: "Không sao đâu, giờ anh đến chỗ mẹ anh cũng chỉ làm bóng đèn [1] thôi." Thiệu Nguyên nghĩ thầm, hơn nữa nghe nói tháng trước, bà còn vừa thay đổi một người bạn trai khác, "Anh cũng muốn gặp bạn bè của Cố Cẩn mà."

Cố Cẩn nhìn Thiệu Nguyên hồi lâu, sau khi xác nhận cậu không miễn cưỡng ép buộc bản thân mới nói tiếp: "Vậy được, đợi khi nào anh chính thức nghỉ hè, chúng ta liền đi đến Hương Giang nhé. Thẩm Phàm —— à, chính là cái người kêu gào ầm ĩ nhất kia, học kỳ sau sẽ đi học ở trường đại học Hương Giang." Hắn bổ sung một câu, "Nếu cậu ta quá dính người, anh nhất định phải nói cho em biết đó."

"Hiện tại còn sớm mà, cách kỳ nghỉ hè nửa tháng nữa." Thiệu Nguyên nở nụ cười vui vẻ, cuối cùng đã hoàn toàn cởi chiếc tạp dề ra khỏi người Cố Cẩn, "Có cần phải mang quà gì không?"

"Không cần."

Dọn dẹp phòng bếp xong, Thiệu Nguyên và Cố Cẩn tựa đầu vào nhau cùng xem TV, hiện tại đang phát chương trình bình chọn ca nhạc rất nổi tiếng gần đây, hai người nhìn các chàng trai trẻ cư xử giả tạo trên màn hình, nghe những hiệu ứng âm thanh khoa trương, thi thoảng lại bật cười một tiếng.

Mặc dù hơi nhàm chán, nhưng đôi lúc cũng có vài chỗ thú vị.

Cuối cùng điều khiển TV từ xa bị ném lên trên tấm thảm, không hề gây ra bất kỳ âm thanh gì, tay Thiệu Nguyên chống ở bên cạnh nó, mười ngón co lại nắm chặt thảm lông, tiếng cười nói rộn ràng phát ra từ TV che lấp đi nhịp th* d*c hổn hển của cậu.

Cố Cẩn cúi xuống nói bên tai cậu: "Em thích anh nhiều lắm, Thiệu Nguyên."

—— Anh cũng rất thích em.

Thiệu Nguyên suy nghĩ trước khi ý thức trở nên mơ hồ.

Thích em hơn bất cứ người nào ở trên đời này.

***

Thiệu Nguyên biết Thẩm Phàm, từ đời trước đã biết rồi.

Thẩm Phàm bằng tuổi với An Phi Vũ, là bạn thân của Cố Cẩn, bởi vì tuổi còn nhỏ nên tính tình kiêu ngạo, Cố Cẩn cơ hồ đối xử với cậu ta giống như con trai của mình. Vào thời điểm An Phi Vũ gióng trống khua chiêng theo đuổi Cố Cẩn, Thẩm Phàm là người đầu tiên đập bàn, lớn tiếng mắng chửi An Phi Vũ không xứng ở bên Cố Cẩn. Mà vào thời điểm Cố Cẩn đồng ý cho An Phi Vũ cơ hội, trong khi tất cả mọi người đều vui mừng hoan hô, Thẩm Phàm vẫn người lật bàn, lớn tiếng mắng chửi An Phi Vũ mặt dày vô sỉ, không xứng ở bên Cố Cẩn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!