Chương 6: (Vô Đề)

Thời gian một ngày lại một ngày trôi qua, cuốn lịch cũng bị xé bớt đi bao nhiêu tờ, kỳ nghỉ hè đã sắp nhanh chóng tới, Thiệu Nguyên cũng sắp nghênh đón kỳ thi cuối kỳ. Cậu cũng không quá bận tâm đến việc này, bởi vì trước mắt bức tranh của cậu vẫn không có tiến triển gì mấy —— Bức tranh đó cũng không phải là bài tập cần giao nộp, mà là bức tranh lần trước cậu ở hồ nước nhìn thấy bông hoa sen duy nhất mọc lên kia, nảy sinh linh cảm rồi vẽ lại.

Có đôi khi cậu sẽ nhốt mình ở trong phòng vẽ tranh cả ngày, một nét bút cũng không thể vẽ được, bế tắc sẽ làm cậu cảm thấy vừa phiền muộn vừa bức bối, mà thời điểm Cố Cẩn ở nhà cậu lại không muốn hút thuốc, chỉ có thể ở phòng vẽ tranh uất ức. Nhưng không quá mấy ngày, Cố Cẩn nửa tháng trước mới quay về lại nhận được điện thoại, tựa hồ hắn lại phải đi công tác, thời gian lần này ước chừng sẽ khá lâu, thứ ba lập tức xuất phát, khả năng phải tới thứ sáu tuần sau mới có thể trở về nhà.

Cố Cẩn thu dọn quần áo một cách đơn giản như thường lệ, bỏ tập bút kí vào va li, ngoảnh đầu lại nhìn thấy Thiệu Nguyên vẻ mặt tăm tối đứng ở trước cửa phòng vẽ tranh. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thiệu Nguyên có biểu tình như vậy, trong lúc nhất thời cũng hơi sửng sốt.

Thiệu Nguyên cũng ý thức được chính mình thất thố, lớp ngụy trang vốn duy trì từ trước tới nay giống như nứt ra một khe hở, cậu quay mặt đi, muốn đóng cửa phòng vẽ tranh, lại bị Cố Cẩn giơ tay đè ván cửa lại.

"Thiệu Nguyên." Cố Cẩn hỏi, "Tại sao anh không vui?"

Nguyên nhân hẳn không phải là vì Cố Cẩn đi công tác, bởi vì ít nhất ngày hôm qua khi hắn nói mình phải đi công tác, Thiệu Nguyên không có bất kỳ phản ứng nào khác thường.

"…… Không có gì, tại việc vẽ tranh không thuận lợi lắm." Thiệu Nguyên xoa xoa mặt, bộ dáng mỏi mệt, "Lên đường bình an."

Cố Cẩn trầm ngâm trong chốc lát, lấy di động ra gửi một tin nhắn cho một người khác, sau khi nhận hồi âm của đối phương mới nói: "Vậy em đi muộn một chút cũng được, bên kia cũng không có gì gấp gáp." Hắn kéo Thiệu Nguyên từ phòng vẽ tranh đến phòng khách, ấn cậu ngồi lên thảm lông xù xù mềm mại, chính mình cũng ngồi xuống phía sau Thiệu Nguyên, đôi tay vòng qua ôm lấy Thiệu Nguyên, để cậu nằm gọn trong lồng ngực mình, gác cằm ở trên vai cậu, "Cho em ôm anh một lúc thôi."

Thiệu Nguyên bỗng chốc dở khóc dở cười: "…… Người có tâm trạng không tốt phải là anh mới đúng chứ?"

"Ừm đúng, nhưng chính vì anh không muốn nói ra, cho nên em chủ động đến ôm anh một cái." Cố Cẩn nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt Thiệu Nguyên đang gần trong gang tấc, nở một nụ cười dịu dàng.

Thiệu Nguyên nhất thời không biết nên nói gì.

"Cố Cẩn, nếu anh không hề tốt giống như trong tưởng tượng của em, em có chán ghét anh không?" Thiệu Nguyên dán sát người phía sau, cảm nhận được Cố Cẩn cũng thoáng thả lỏng thân thể, dựa vào ghế sô pha, nhưng bàn tay đang vòng qua eo cậu lại siết chặt hơn một chút, "Nếu anh có rất nhiều khuyết điểm, em sẽ còn thích anh sao?"

Cố Cẩn nghĩ nghĩ: "Em cũng có rất nhiều khuyết điểm, anh sẽ chán ghét em chứ?" Hắn phát ra tiếng cười trong trẻo, ngữ điệu thực ôn tồn, thanh âm vang lên ở bên tai Thiệu Nguyên, "Trên đời này không có ai hoàn hảo, hơn nữa —— Trong mắt những người khác, em vốn dĩ không hề xứng với anh."

Thiệu Nguyên suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Làm sao có thể như vậy!" Cậu xoay đầu lại nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của Cố Cẩn, đột nhiên nuốt xuống những câu sắp buột ra khỏi miệng, "Bọn họ đều không biết em tốt thế nào!"

"Ừm, cho nên anh lo lắng cái gì chứ?" Cố Cẩn cọ cọ lên má Thiệu Nguyên, trầm giọng nói, "Anh nghĩ xem, em là cô nhi, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì không tiếp tục học đại học nữa, còn anh là sinh viên đại học Hoa Thành, là họa sĩ có chút danh tiếng. Em phải làm thêm ở quán bar trang trải cuộc sống, còn một bức tranh treo ở phòng trưng bày của anh có thể bán được bảy chữ số —— Xét từ bất kỳ phương diện nào đi chăng nữa, mọi người đều sẽ cho rằng em không xứng với anh."

"Nhưng mà anh lại cảm thấy em rất tốt, với em mà nói như vậy cũng quá đủ rồi."

"Mỗi người đều không hoàn hảo, ai cũng sẽ có khuyết điểm, em cũng không ngoại lệ."

Thiệu Nguyên khẽ nói: "Anh không cảm thấy em có khuyết điểm, em vừa dịu dàng ấm áp lại vừa cẩn thận chu đáo, hơn nữa cũng rất thông minh, hoàn cảnh gia đình vốn không phải là thứ mà em có thể lựa chọn. Nhưng em vẫn rất tuyệt vời, khuyết điểm trong miệng bọn họ đều không phải khuyết điểm thực sự của em, bởi vì anh biết rõ em là người như thế nào, cho nên anh biết những thứ đó chỉ càng làm em trở nên tỏa sáng."

Cố Cẩn nghe xong thì vẻ mặt trở nên phức tạp: "Cảm ơn anh đã khích lệ em như vậy." Hắn lại cọ cọ cổ Thiệu Nguyên, "Em càng ngày càng yêu anh hơn nữa, Thiệu Nguyên."

"Nếu có một ngày anh không thích em, không muốn đáp lại tình cảm của em, thì nhất định phải nói cho em biết đó."

Thiệu Nguyên không hiểu ý của Cố Cẩn lắm: "…… Đây mới là câu anh nên nói chứ." Cậu thoạt nhìn càng buồn bã hơn, "Em tốt đẹp như thế, vừa điềm tĩnh lại vừa biết săn sóc người khác, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích em. Còn anh thì trừ việc vẽ tranh ra cái gì cũng không biết, tính tình của anh cũng rất xấu xa, vừa rồi còn suýt chút nữa định giận dỗi với em."

"Mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm riêng." Cố Cẩn xoay gương mặt Thiệu Nguyên lại, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, giọng nói nghiêm túc lại kiên định, "Ưu điểm của anh khiến anh trở nên lấp lánh, khuyết điểm của anh khiến anh trở nên đáng yêu, tất cả mọi thứ của anh em đều rất thích. Cho nên đừng hạ thấp bản thân, anh cực kỳ xuất sắc ưu tú, đừng dễ dàng xem thường chính mình."

Thiệu Nguyên nghĩ, đời trước em cũng từng nói những câu như vậy.

"Hôn anh đi." Thiệu Nguyên lí nhí.

Cố Cẩn nở một nụ cười đầy sự nuông chiều: "Được."

***

Trong thời gian Cố Cẩn rời đi, Thiệu Nguyên giống như lâm vào trạng thái điên cuồng sáng tác, cậu nhốt chính mình ở phòng vẽ tranh, ngay cả những tin nhắn và cuộc gọi của Cố Cẩn điện tới cũng đều không nghe thấy, tất cả tinh thần đắm chìm hết vào nơi bức họa. Cố Cẩn không có cách nào khác, lại không thể lập tức bay trở về Hoa Thành, đành phải gọi điện thoại cho giáo viên của Thiệu Nguyên và ông chủ phòng trưng bày có quen biết với cậu, nhờ vả bọn họ đúng giờ đi thăm Thiệu Nguyên một chút, ít nhất đừng để cho cậu uống nước rửa cọ.

Nghĩ đến Thiệu Nguyên đã từng có tiền lệ như vậy mấy lần, giáo viên và ông chủ phòng trưng bày vội vội vàng vàng chạy tới tòa chung cư của Thiệu Nguyên, sau khi đăng ký thông tin ở phòng bảo vệ thì đi thẳng lên phòng cậu, gõ cửa nửa ngày mà không có ai ra mở.

Cũng may Cố Cẩn dự liệu sẽ có ngày này, cho nên hắn đã giấu một chìa khóa dự phòng ở gần cửa, để giáo viên và ông chủ phòng trưng bày có thể vào nhà. Khi bọn bọ lặng lẽ mở cửa phòng vẽ tranh ra một khe hở nhỏ, liền nhìn thấy Thiệu Nguyên đang ngồi ở trước bàn vẽ, hết sức chăm chú tô trát màu sắc, rất rõ ràng cậu đã hoàn toàn chìm trong thế giới sáng tác của chính mình.

Đối với nghệ thuật gia mà nói, đây là thời khắc cảm hứng kéo tới, cho nên bọn họ cũng không dám quấy rầy cậu, chỉ có thể một lần nữa đóng cửa lại, chờ Thiệu Nguyên thoát ra khỏi trạng thái kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!