Cố Cẩn vào cuối ngày thứ năm mới trở về, khoảnh khắc bước vào cửa, đồng hồ điện tử treo ở khu vực huyền quan vừa đúng lúc hiển thị thời gian nửa đêm, ngày thứ năm kết thúc, ngày thứ sáu vừa mới bắt đầu. Hắn vẫn mặc áo sơ mi và quần âu như ngày rời đi, cầm máy tính và chiếc vali xách tay, Thiệu Nguyên đang thức đêm ở trong phòng vẽ tranh nghe thấy tiếng động mở cửa, liền lập tức ném hết bút vẽ xuống đất, chạy như bay đến cửa nhà.
"Tại sao còn chưa ngủ? Không thể thức đêm như vậy ——"
Cố Cẩn nói chưa nói xong đã bị Thiệu Nguyên ôm chặt vào trong lòng, mặc dù chỉ đi công tác hai ngày, nhưng Thiệu Nguyên lại giống như đã rất lâu không nhìn thấy hắn, ôm lấy eo của hắn gắt gao không buông, dường như còn hơi run rẩy. Cố Cẩn bỗng nhiên cảm thấy hơi nghi hoặc, nhưng hắn vẫn thuận theo cậu, đặt túi hành lí lên chiếc tủ ở khu vực huyền quan, sau đó dang tay ôm Thiệu Nguyên, một bàn tay vỗ vỗ lưng cậu, chỉ dựa vào xúc cảm, Cố Cẩn liền biết hai ngày này Thiệu Nguyên chắc hẳn không ngoan ngoãn ăn cơm đúng giờ, làm việc và nghỉ ngơi cũng không theo quy luật.
Lại còn bắt đầu hút thuốc.
Cố Cẩn thoáng đẩy Thiệu Nguyên ra một chút, nhìn đôi mắt trong veo của vị họa sĩ trẻ tuổi, gương mặt cậu còn có vẻ rất tủi thân, hắn đột nhiên cảm thấy vừa buồn cười lại vừa đáng yêu, không nhịn được nựng hai má của Thiệu Nguyên, nhẹ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Quá trình sáng tác không thuận lợi sao? Hay là khi ra ngoài ăn cơm gặp phải chuyện gì không vui?"
Cố Cẩn nhích lại gần, cọ chóp mũi lên chóp mũi của Thiệu Nguyên, tựa như hai con động vật nhỏ ngửi ngửi lẫn nhau để an ủi đối phương, "Ra ngoài bị con mèo nào ở ven đường dọa sao?"
Thiệu Nguyên không được loài mèo yêu thích lắm, kể cả khi cậu có lòng tốt muốn nhặt nuôi một con mèo hoang cũng đều bị chúng quay lưng bỏ đi.
Thiệu Nguyên nhìn Cố Cẩn, người thiếu niên có vẻ mặt vừa dịu dàng vừa bao dung, đôi mắt chỉ phản chiếu hình ảnh của cậu. Cậu hơi khép mi, buồn buồn lại tủi thân nói: "Anh nhớ em."
Cố Cẩn nghiêng mặt, hôn lên đôi môi có chút lạnh lẽo của Thiệu Nguyên: "Ừm, em cũng nhớ anh." Tay hắn lướt qua vùng eo của Thiệu Nguyên, khẽ khàng hỏi, "Anh lạnh quá, trước tiên đi tắm nước nóng nha?"
Thiệu Nguyên lắc đầu: "Ôm anh một cái đi." Hắn vùi mặt vào hõm cổ của Cố Cẩn, giống như là một con mèo nhà bị vứt bỏ, thật đáng thương mà cũng thật bất lực, ấm ức nói, "Anh nhớ em nhiều lắm."
"Được." Cố Cẩn nâng mặt Thiệu Nguyên lên, một lần nữa môi lưỡi giao hòa với người yêu của mình.
Hai bóng người dưới ánh đèn ấm áp chiếu rọi, dây dưa quấn quýt nhau ở khu vực huyền quan thật lâu, Thiệu Nguyên treo ở trên người Cố Cẩn, khóc thút tha thút thít, tay chân đều nhũn ra.
Đồng hồ điện tử treo ở khu vực huyền quan đã hiển thị hai giờ sáng.
Cố Cẩn nửa kéo nửa ôm đưa Thiệu Nguyên vào phòng tắm, chỉnh chế độ nước ấm rồi mở vòi sen ra. Hắn nhìn thấy Thiệu Nguyên như một con mèo bị động vật hai chân dụ dỗ đến phòng tắm, cả người căng thẳng co lại, rúc vào một góc bồn tắm, hắn không nhịn được bật cười, giơ vòi hoa sen lên để nước ấm phun đầy đầu Thiệu Nguyên, Thiệu Nguyên giật mình một cái, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin được nhìn Cố Cẩn.
Thật sự rất giống như mèo, một con mèo nhà ngoan ngoãn, nhát gan, khiến người ta thương yêu.
Cố Cẩn cười lớn tiếng: "Lại đây nào, tắm rửa sạch sẽ, sau đó đi ngủ." Hắn kéo Thiệu Nguyên đến bên thành bồn tắm, để đối phương quay lưng về phía hắn, động tác nhẹ nhàng gội đầu cho Thiệu Nguyên, cẩn thận gỡ những sợi tóc đang hơi rối vào nhau, "Tóc mọc dài ra nhiều rồi, có muốn cắt bớt không?"
Thiệu Nguyên cảm nhận được những đầu ngón tay của Cố Cẩn xuyên qua sợi tóc, lắc lắc đầu: "Tạm thời không được." Cậu hơi nhích về phía sau, tựa lưng lên ngực Cố Cẩn, ngửa đầu nhìn gương mặt Cố Cẩn.
"Làm sao vậy?" Cố Cẩn cũng không ngăn cản động tác của cậu, mặc cho bọt của dầu gội cọ lên cổ và trên cằm chính mình, cứ duy trì một tư thế cực kỳ bất tiện như vậy giúp Thiệu Nguyên gội sạch đầu.
"Cố Cẩn, em đối với anh thật tốt." Thiệu Nguyên nói.
"Anh là người yêu của em, em đối xử tốt với anh không phải là chuyện rất bình thường sao?" Cố Cẩn hơi khó hiểu quay đầu đi, sau khi xác nhận bọt nước đều đã được rửa trôi sạch sẽ, hắn giơ tay che khuất đôi mắt Thiệu Nguyên, nói "Nín thở vài giây." Sau đó dùng nước ấm rửa trôi một ít bọt trắng vương trên mặt Thiệu Nguyên.
"Được rồi." Hắn dời tay đi chỗ khác, đôi mắt đang mở to của Thiệu Nguyên lại hiện rõ, cặp mắt màu nâu nhạt trong veo kia lấp lánh ánh sáng, phản chiếu hình bóng của mỗi hắn.
Cố Cẩn không kiềm chế nổi nữa, cúi đầu xuống chạm môi lên cặp mắt kia.
***
Có lẽ bởi vì Cố Cẩn đã trở lại, Thiệu Nguyên hồi phục được một chút sức sống, buổi sáng sau rời giường ăn cơm, cậu đeo ba lô đến trường học. Những sinh viên giống như cậu, các giáo viên phần lớn đều mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần điểm chuyên cần không thấp đến mức quá đáng, kết quả thi cuối kỳ cũng không tệ đến mức học lại, thì bọn họ sẽ không làm gì khó dễ cậu.
Cũng may Thiệu Nguyên là một sinh viên có thiên phú tốt nhưng cũng biết cố gắng nỗ lực, điểm chuyên cần vẫn ở trong mức độ có thể chấp nhận được, kết quả thi cuối kỳ thì bất kể là thi lý thuyết hay thi thực hành đều rất xuất sắc.
Sau khi Thiệu Nguyên ngồi vào phòng học chung, lấy ra những quyển sách phải dùng trong hôm nay, cậu cảm giác cả người vẫn thấy rất khó chịu, lần này không chỉ có eo đau, mà đầu gối cũng đau, thời điểm buổi sáng tỉnh dậy, đầu gối còn xanh tím một mảng, chỉ hơi chạm nhẹ vào một chút thôi cũng khiến cậu nhức đến mức toàn thân mồ hôi lạnh.
Lần sau không thể làm quá đáng như thế.
Thiệu Nguyên hoàn thành xong chương trình học hôm nay trong trạng thái thất thần, sau khi tan học cậu xách theo ba lô đi đến quán bar, chờ đợi Cố Cẩn tan tầm, hai người cùng nhau về nhà.
Cậu thích cảm giác hai người sóng vai đi trên con đường buổi đêm, xung quanh yên tĩnh đến mức như thế giới này chỉ còn lại có hai người bọn họ.
"Cố Cẩn sau này sẽ thích những người khác sao?" Thiệu Nguyên nhìn cái bóng của chính mình, lơ đãng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!