Trùng sinh.
Là được ban cho sự sống một lần nữa.
Là khi biết trước tương lai, và được ban cho sự sống một lần nữa.
Chuyện này có lẽ chỉ xuất hiện trong những giấc mộng hoặc xảy ra trong một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo.
Nhưng Thiệu Nguyên quả thực đã trải qua chuyện "trùng sinh" đó.
Ba mẹ của Thiệu Nguyên đến với nhau bằng rung động đầu đời, rồi sau đó hẹn hò, kết hôn, sinh con, họ đã cho cậu đã trải qua một quãng thời gian thơ ấu tương đối ấm áp và hạnh phúc. Nhưng niềm vui đó cũng chỉ ngắn ngủi như cánh bướm vỗ cánh bay mất, một khi tình yêu tan vỡ, hai con người đã từng yêu thương nhau hết mực cũng quyết định ly hôn, mỗi người đi tìm kiếm những hạnh phúc khác.
Mà lúc bọn họ đã có cơ hội để xây dựng một gia đình mới, kết tinh còn sót lại của tình yêu cũ chỉ còn là điều dư thừa.
Sau khi ly hôn, ba mẹ của Thiệu Nguyên quyết định để lại toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng cho đứa con thơ còn chưa trưởng thành, mỗi tháng cũng chi trả chi phí nuôi nấng. Trên quan hệ pháp luật, Thiệu Nguyên vẫn là con trai của ba cậu, nhưng ba cậu đã dự định tìm kiếm một tổ ấm mới có thể khiến cho ông cảm thấy hạnh phúc.
Cậu không hiểu vì sao một ngày trước ngôi nhà vẫn còn vương vấn sự ấm áp, ngay ngày hôm sau liền lập tức trở nên lạnh băng, ngoài các dì bảo mẫu và quét dọn ra, chỉ còn có mỗi mình cậu cô đơn trong bốn bức tường.
Thiệu Nguyên trải qua sáu năm cấp hai cấp ba một cách ngơ ngác mờ mịt như vậy, tính cách cũng dần dần trở nên u ám quái gở, mặc dù cậu có thể thi đậu vào khoa Mỹ thuật của đại học Hoa Thành bằng tài năng trời phú, nhưng cũng là sinh viên có thành tích đứng bét toàn khóa.
Khi cậu trưởng thành, người cha tách cậu ra khỏi sổ hộ khẩu, sau khi cha mẹ ly hôn, ông chưa từng quan tâm hỏi han cậu sống như thế nào lấy một lần, nhưng mỗi tháng tiền nuôi nấng đều sẽ chi trả đúng hạn, có lẽ là do ông cũng cảm thấy hổ thẹn với đứa con từng là kết tinh tình yêu này. Vào ngày sinh nhật ông cũng sẽ chuyển một khoản tiền lớn vào thẻ ngân hàng của cậu, thực ra về mặt vật chất, cuộc sống của cậu không hề khốn khổ, chỉ có tinh thần bị biến cố phát sinh ngày hôm ấy đả kích trầm trọng, đến bây giờ vẫn chưa thể gượng dậy nổi.
Vào năm đại học thứ ba, Thiệu Nguyên gặp được người định mệnh của cậu —— Ít nhất cậu cho rằng là như thế.
An Phi Vũ ít hơn cậu ba tuổi, là tân sinh viên khoa Quản trị kinh doanh của đại học Hoa Thành, tính cách vui vẻ hoạt bát như ánh nắng mặt trời, gương mặt luôn nở nụ cười tươi tắn dễ chịu khiến người khác cảm thấy ấm áp. Em ấy đã dùng ánh mắt tràn đầy tán thưởng để nhìn những tác phẩm của cậu, không hề tiếc lời khen ngợi, lúc đó Thiệu Nguyên thấy An Phi Vũ phi thường loá mắt.
Thiệu Nguyên nghĩ, đó có lẽ chính là điều mà cha mẹ cậu hay nhắc tới, người định mệnh mà chỉ cần liếc mắt một cái là ta đã có thể nhận ra. Cậu luôn an tĩnh ở trong một góc nho nhỏ, nhìn chăm chú vào An Phi Vũ, vụng về bày ra sự quan tâm của bản thân, thật cẩn thận duy trì ảo tưởng yếu ớt.
Nhưng ảo tưởng vỡ nát thật sự rất nhanh.
Trong một lần gặp gỡ cực kỳ ngẫu nhiên, An Phi Vũ gặp được Cố Cẩn đang làm thêm ở quán bar, rồi giống như tình yêu vô điều kiện, vô nguyên nhân mà Thiệu Nguyên dành cho An Phi Vũ, An Phi Vũ cũng nhất kiến chung tình đối với Cố Cẩn. Nhưng cách theo đuổi của em ấy không âm thầm lặng lẽ giống như Thiệu Nguyên, mà tựa như một ngọn lửa đang hừng hực cháy sáng phô trương thanh thế, tất cả mọi người đều biết An Phi Vũ thích một nhân viên pha chế làm thêm ở quán bar, đối phương còn là một cô nhi tướng mạo bình thường, tốt nghiệp xong cao trung thì không học lên đại học nữa.
Rất nhiều người cảm thấy bọn họ không xứng đôi, Thiệu Nguyên cũng cảm thấy như thế.
An Phi Vũ sinh ra trong một gia đình giàu có, vẻ ngoài điển trai, tính cách cởi mở hào phóng, là nhân vật nổi tiếng đa tài nhiều lĩnh vực trong trường đại học Hoa Thành. Mà Cố Cẩn chỉ là một thiếu niên không cha không mẹ, sau khi học xong cấp ba thì không nhận thêm sự giáo dục nào, việc làm cũng chỉ quanh quẩn ở mấy công việc làm thêm và chạy lặt vặt khắp nơi.
Dưới sự không cam lòng và ghen ghét sai khiến, Thiệu Nguyên làm rất nhiều chuyện mà ngay cả bản thân cũng không thể hiểu được, khiến thanh danh của chính mình trở nên xấu xí hỗn loạn, cuối cùng thất bại thảm hại.
Tất cả mọi người khinh thường cậu, châm chọc cậu, nhục nhã cậu, duy nhất chỉ có Cố Cẩn chưa bao giờ thay đổi thái độ với cậu, Cố Cẩn vẫn luôn dùng ánh mắt ôn hòa thong dong nhìn cậu, thậm chí ở thời điểm cậu thôi học phải rời đi, còn tiễn cậu một đoạn đường.
"Anh nên suy nghĩ nhiều hơn cho bản thân mình, đừng vì ánh nhìn của người khác mà thay đổi chính mình." Cố Cẩn nhìn cậu, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, trên bàn tay của Cố Cấn có những vết chai rất mỏng, chúng không hề mềm mại mà ngược lại còn tràn đầy sức mạnh. Cố Cẩn nói: "Hãy tôn trọng bản thân mình hơn, đừng gửi gắm trái tim của mình vào trong tay người khác, tình cảm của anh, anh mới là người nên nắm giữ nó."
Con ngươi đen huyền trong trẻo như bầu trời đêm quang tạnh sau một cơn mưa, phản chiếu hình bóng chính cậu, vừa ấm áp lại vừa chân thành.
"Anh nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn."
Thiệu Nguyên nghĩ, nếu Cố Cẩn xấu xa một chút thì tốt rồi, không cần phải rất xấu xa đâu, chỉ cần ở một thời điểm ngẫu nhiên nào đó, hắn hơi để lộ sự khinh thường với cậu thì tốt rồi, như vậy cậu sẽ không phải cảm nhận rõ ràng rằng khoảng cách giữa mình và đối phương chênh lệch biết bao nhiêu, cuối cùng đến cả việc căm hận đối phương cậu cũng không làm được —— Người phải gánh chịu ác ý của cậu là Cố Cẩn, mà người duy nhất từ đầu đến cuối có thiện ý với cậu cũng là Cố Cẩn.
Cố Cẩn vẫn giống như lần đầu tiên gặp mặt, không có gì thay đổi.
Cậu rời khỏi Hoa Thành, không bao giờ quay trở về nữa, nhưng cậu vẫn chú ý tin tức của An Phi Vũ và Cố Cẩn như cũ, cậu biết quan hệ bọn họ rất ổn định, cha mẹ của An Phi Vũ cũng đã chấp nhận Cố Cẩn, có lẽ bọn họ sẽ ra nước ngoài đăng ký kết hôn.
An Phi Vũ đã cao lớn hơn, nụ cười của em ấy cũng trở nên trầm ổn và đáng tin cậy, còn Cố Cẩn phảng phất vẫn không có gì khác, đôi mắt điềm tĩnh dịu dàng kia nhìn thẳng vào ống kính, phảng phất xuyên thấu qua màn hình, nhìn chính cậu chăm chú.
Thiệu Nguyên nghĩ, nếu cậu có thể trở nên giống Cố Cẩn, thì An Phi Vũ có phải sẽ thích cậu không?
***
Thiệu Nguyên trùng sinh quay trở về cái ngày mà cha mẹ cậu ly hôn, đôi vợ chồng đã từng yêu thương nhau ngồi ở trước mặt cậu, vừa bình tĩnh vừa nhẹ nhàng nói cho cậu biết, bọn họ còn không tình cảm nữa, cho nên không cách nào tiếp tục sống ở bên nhau, mặc dù họ cảm thấy rất có lỗi với Thiệu Nguyên, nhưng bọn họ vẫn quyết định ly hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!