Chương 18: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (5)

Cố Cẩn đã gặp được cậu sinh viên năm nhất trong lời nói của Nghiêm Nhạc, đôi mắt sáng ngời, ngông nghênh khoa trương, vừa nhìn liền biết là một đứa trẻ được sống trong sự nuông chiều. Hắn nhớ lại thái độ của Thiệu Nguyên và những thông tin điều tra được trước đây một chút, nhìn người thiếu niên cao lớn ngồi ở trước quầy bar, nở một nụ cười giả tạo khách khí.

—— Nếu không gặp được Thiệu Nguyên, hắn sẽ thích cậu sinh viên này sao?

Sẽ không.

Cố Cẩn nghiêm túc tự hỏi bản thân thật lâu —— Nếu không gặp được Thiệu Nguyên, có lẽ hắn sẽ bởi vì mất kiên nhẫn hoặc một chút lòng hiếu kỳ thoáng nảy sinh mà đồng ý sự theo đuổi An Phi Vũ, nhưng hắn khả năng cao vẫn sẽ không thích An Phi Vũ, có lẽ chưa được bao lâu hắn sẽ lịch sự nói ra lời chia tay.

An Phi Vũ quả thực là một mặt trời nhỏ tươi sáng, nhưng cũng chỉ có thế mà thôi, cậu ta không rực rỡ lóa mắt.

Cố Cẩn đã gặp qua rất nhiều người xuất chúng, tỏa sáng chói mắt đến mức không có cách nào nhìn thẳng, An Phi Vũ cũng không xuất sắc, thậm chí không thể khiến cho Cố Cẩn chú ý.

Nhưng một Thiệu Nguyên yên lặng tiếp cận hắn, toát ra sự ỷ lại, sẽ cảm thấy cô đơn bởi vì hắn không ở bên, trong mắt hắn lại càng thêm đáng yêu.

Đã sắp đến thời gian Thiệu Nguyên tan học, Cố Cẩn nhận được tin nhắn do Thiệu Nguyên gửi tới, nói giáo viên có việc tìm anh ấy, có lẽ muộn hơn chút nữa mới trở về, Cố Cẩn có thể về nhà trước, không cần đến trường học đón anh ấy.

Cố Cẩn sau khi trả lời tin nhắn thì xoay người đi vào văn phòng, đẩy cửa nhìn cấp trên phảng phất như chưa bao giờ thay đổi tư thế vùi mặt trong đống giấy tờ tình báo.

"Tại sao chưa đi về?" Cấp trên có quầng thâm mắt đen xì ngạc nhiên khi thấy hắn, vẻ mặt khó hiểu, nói "Không đi đón bạn trai của cậu sao?"

Cố Cẩn nói: "Anh ấy có chút việc ở trường, muộn chút nữa mới về." Nói xong liền kéo chiếc ghế đối diện bàn làm việc ra, "Nhân thời gian này có thể giải quyết công việc một lát."

Cấp trên hừm hừm hai tiếng.

Chờ tới khi Cố Cẩn xử lý gần hết công việc trong tay thì trời cũng đã tối, Thiệu Nguyên vẫn chưa gửi thêm tin nhắn nào, chứng tỏ anh ấy vẫn còn ở trong trường học nói chuyện với giáo viên, Cố Cẩn nghĩ nghĩ, sau đó dọn dẹp lại bàn làm việc, tạm biệt cấp trên chuẩn bị về nhà.

Hắn đẩy cánh cửa sau quán bar bước ra, đột nhiên bị một người ngăn cản đường đi.

Cố Cẩn ngẩng đầu, người thiếu niên cao lớn, vẻ mặt hơi hồi hộp hiện tại đang đứng trước mặt hắn. Hắn nhìn đối phương chằm chằm, mỉm cười lịch sự: "Có chuyện gì sao?"

An Phi Vũ quả thực từng cố gắng tiếp cận hắn, cũng từng tìm đề tài để trò chuyện với hắn mấy lần, nhưng Cố Cẩn đều trả lời một cách cực kỳ qua loa khách sáo, duy trì khoảng cách còn xa cách hơn cả với khách hàng bình thường. Hắn vốn dĩ tưởng rằng một thiên chi kiêu tử lớn lên trong sự nuông chiều như An Phi Vũ, sau khi vấp phải trắc trở liền sẽ chùn bước, ai biết cậu ta vẫn ngoan cố đến tìm Cố Cẩn.

Hơn nữa còn chặn hắn ở cửa sau quán bar.

"Em biết anh và đàn anh Thiệu Nguyên là người yêu, nhưng em cũng thích anh, em sẽ cạnh tranh công bằng với đàn anh!"

Cố Cẩn có chút thất thần, hắn suy nghĩ, Thiệu Nguyên thỉnh thoảng đột nhiên tỏ ra lo được lo mất cũng là vì nguyên nhân này đi, chỉ cần nhân tố uy h**p mang tên An Phi Vũ này còn tồn tại, Thiệu Nguyên sẽ luôn cảm thấy Cố Cẩn sẽ rời đi.

"Thiệu Nguyên hôm nay bị vướng việc ở trường học, là do cậu cố ý nhờ giáo viên sắp xếp sao?" Biểu cảm của Cố Cẩn không có gì biến hóa, ngữ khí của hắn cũng dịu dàng trước sau như một.

An Phi Vũ thừa nhận chuyện này: "Đúng, là bởi vì em muốn được ở riêng với anh một lúc, cho nên đã nghĩ ra cách để đàn anh phải ở lại trường học." Gương mặt trẻ tuổi anh tuấn của cậu ta lộ ra vẻ bất mãn và không cam lòng như một đứa trẻ, nói "Em có chỗ nào biểu hiện chưa đủ tốt sao? Vì sao em lại không thể ở bên anh? Chả lẽ bởi vì học trưởng gặp được anh sớm hơn em sao?"

Không phải, cho dù tôi có gặp được cậu trước, tôi cũng sẽ không có cách nào thích cậu giống như thích Thiệu Nguyên.

Cố Cẩn thoáng nhìn ngắm xung quanh, vị trí này trong thời gian này bình thường sẽ không có người qua lại, đèn đường lại bị hỏng mất hai cột —— Rõ ràng tháng trước vừa gọi đường dây nóng để sửa chữa qua một lần. Quán bar có trang bị camera ở vị trí cửa ra vào để phòng ngừa có thành phần bất hợp pháp đột nhập, cho dù là chỗ cửa sau nhỏ này cũng được gắn ba cái camera, cố gắng có thể theo dõi mỗi ngóc ngách.

Có điều dù sao quán bar này là phạm vi quản lý của bọn họ, cho dù phía chính phủ muốn can thiệp thì cũng không thể hành động bừa bãi —— Bởi vì khi Nữ Vương đánh người thì cơ bản cô sẽ không để ý người cô đang đánh là ai.

Có camera cũng không quan trọng lắm.

"Chuyện giữ chân Thiệu Nguyên ở trường học, tạm thời cám ơn cậu."

An Phi Vũ còn chưa kịp cẩn thận suy nghĩ Cố Cẩn nói vậy là có ý gì, liền nhìn thấy thiếu niên giống như đóa hoa sen trắng cao khiết, khiến người ta yêu mến trong cảm nhận của cậu ta bước ra khỏi bóng tối chỗ cửa sau. Ngay khoảnh khắc đó, An Phi Vũ chú ý đến cái bóng của Cố Cẩn in dưới mặt đất bắt đầu bị kéo dài ra theo từng bước chân hắn, trở nên vặn vẹo dưới ánh đèn chập chờn, phảng phất như biến thành một con mãnh thú dữ tợn.

Cố Cẩn giống như một con thú hoang dại bước ra khỏi bóng tối, hắn giơ tay bóp chặt cổ cậu ta, sau đó quăng mạnh cậu ta vào bức tường bên cạnh tựa như ném rác rưởi —— Không, phải nói là Cố Cẩn ném rác rưởi cũng sẽ không dùng sức lớn như thế —— An Phi Vũ cả người va đập vào bức tường, phía sau lưng và cái ót đều đập lên xi măng thô ráp, kèm theo với sự đau nhức khôn nguôi sinh ra khi đụng chạm chính là cảm giác hít thở không thông, Cố Cẩn lại lần nữa tiến đến bóp chặt cổ cậu ta. Ở trong trí nhớ của An Phi Vũ, đôi tay thon dài đẹp đẽ dùng để pha chế rượu, cầm ô che mưa kia, giờ phút này lại bóp chặt mạch máu của cậu ta, sức lực lớn đến mức tựa hồ muốn bóp gãy cổ cậu ta.

An Phi Vũ đột nhiên nhận ra trong thời điểm không thích hợp —— Hóa ra sức lực của Cố Cẩn không kém cậu ta là bao. 

Thiếu oxy khiến trước mắt cậu ta chỉ có hai màu đen trắng, sau đó tất cả bắt đầu mờ dần, phảng phất giây tiếp theo cậu ta sẽ lập tức ngất xỉu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!