Chương 17: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (4)

"—— Cố Cẩn!"

Bên tai hắn vang lên một tiếng hét, đang gọi tên của hắn, đột nhiên cảm giác mất trọng lực —— Hắn rất nhanh đã ngã khuỵu xuống.

Cố Cẩn chịu đựng cơn đau mở to mắt, giơ tay bắt lấy thanh kim loại đang phóng về phía hắn, cố gắng ổn định cơ thể, thế nhưng cả người hắn vẫn bị va mạnh vào vách đá, không chỉ có phía sau lưng đau nhức mà nội tạng cũng như bị xáo trộn. Nhưng những điều đó không phải là quan trọng nhất, hắn hình như nghe thấy thanh âm một vật gì đó bị đập vỡ, có lẽ khả năng cao là điện thoại di động.

Không xong rồi.

Trước đó đã không có tín hiệu, bây giờ điện thoại di động lại hỏng, nói không chừng chỉ một lát nữa thôi hắn còn sắp chìm vào hôn mê.

Trong khoảng thời gian dài như thế không liên lạc với Thiệu Nguyên, anh ấy sẽ khổ sở, anh ấy sẽ bất an.

Cố Cẩn nghe thấy âm thanh ồn ào, còn có tiếng thét chói tai.

"—— Đội y tế đâu?!"

"Lần này phải điều tra rõ ràng là ai làm!"

"Bảo bọn họ rửa cái cổ sạch sẽ, chờ đó cho tôi!"

Cố Cẩn trước khi rơi vào hôn mê nghĩ —— Đã rất lâu rồi không nghe thấy Nữ Vương nói những câu đó.

Cố Cẩn không thường hay nằm mơ, nhưng lúc này đây hôn mê hắn lại đột nhiên có một giấc mộng. Hắn nhìn thấy Thiệu Nguyên, Thiệu Nguyên không giống như trong trí nhớ của hắn. Hắn nhớ hắn chăm sóc Thiệu Nguyên rất tốt, Thiệu Nguyên của hắn có lẽ vẫn thuộc dạng sức chiến đấu còn không bằng một nửa con ngỗng, nhưng anh ấy đã mập hơn một chút, gương mặt cũng hồng hào đáng yêu, có thể chạy hết quãng đường tám trăm mét, là một người thân thể khỏe mạnh.

Nhưng Thiệu Nguyên trong mộng gầy gò u ám, cổ tay cũng nhỏ đến mức phảng phất chỉ còn lại da bọc xương, mái tóc dài che khuất mặt, gương mặt cũng hốc hác không có bất kỳ khối thịt nào, hai má hõm sâu.

Anh ấy cả ngày nhốt mình trong căn phòng tối tăm, cũng không ra khỏi cửa, phòng vẽ tranh phủ đầy một lớp bụi dày, giá vẽ, bút vẽ và thuốc màu bị ném lung tung trên mặt đất.

Một người hút thuốc say rượu, thất bại chán nản, hoàn toàn khác với vị họa sĩ trẻ tuổi nhạy cảm, tinh tế, toàn thân dường như tỏa sáng lấp lánh mà Cố Cẩn quen thuộc.

Thiệu Nguyên này mất đi chỗ dựa chống đỡ cho anh ấy, anh ấy không có bất cứ thứ gì cả.

Cố Cẩn đứng trong căn phòng tối tăm, nghĩ một cách bình tĩnh: Nếu lúc này hắn xuất hiện ở chỗ này, hắn có thể dễ dàng khống chế Thiệu Nguyên như trở bàn tay, cuộc sống của anh ấy, tinh thần của anh ấy, tất cả mọi thứ của anh ấy.

Nhưng vấn đề là vì sao Thiệu Nguyên lại biến thành dáng vẻ như vậy?

—— Cố Cẩn, nếu anh không hề tốt giống như trong tưởng tượng của em, em có chán ghét anh không?

—— Nếu anh có rất nhiều khuyết điểm, em sẽ còn thích anh sao?

Cố Cẩn nói: "Em vẫn rất thích anh."

Hắn ngồi xổm xuống trước mặt Thiệu Nguyên, nhẹ giọng nói: "Rất nhanh sẽ có người tới gõ cửa, nhất định phải nhớ ra mở cửa nha."

Cố Cẩn vừa mới nói xong câu đó, liền nghe được tiếng đập cửa, Thiệu Nguyên đang cuộn tròn người ở trên sô pha chần chừ thật lâu, tiếng đập cửa vẫn không hề ngừng lại, cuối cùng anh ấy mang một thân đầy mùi thuốc lá và rượu chầm chậm đi ra mở cửa.

Có tia sáng chiếu vào trong phòng.

***

Nghiêm Nhạc đứng ở trước giường bệnh, vẻ mặt bình tĩnh: "Cậu nếu không tỉnh lại, tòa thị chính bên kia sắp bị Nữ Vương dỡ xuống."

Olivia • Dwyane cầm một quả táo, dao gọt hoa quả ở trong tay cô chuyển động, ngay sau đó cô xoay quả táo hai vòng, nhanh chóng cắt sạch vỏ táo: "Đây là lần đầu tiên Tổng đội trưởng trở về nổi giận như thế, tự nhiên thấy hơi hoài niệm." Cô thuần thục cắt quả táo ra thành nhiều miếng, bỏ đi phần hạt, đưa cho Cố Cẩn.

Cố Cẩn nhận lấy miếng táo, cắn một ngụm: "Di động của tôi đâu?"

"Mất rồi." Gương mặt của Olivia hoàn toàn thừa hưởng vẻ lạnh lùng từ người bố, có điều cô không cay nghiệt độc miệng giống như bố của mình, mà tính cách có vẻ dịu dàng y hệt mẹ, "Đã chuẩn bị cho cậu một cái mới rồi, là hàng vừa mới nghiên cứu xong, cậu thuận tiện thử nghiệm một chút tính năng đi." Tầm mắt của cô dừng lại ở trên tủ, "Thông tin đã được điều chỉnh và đồng bộ xong rồi."

Cố Cẩn nuốt miếng táo xuống, cầm lấy di động, mở lịch sử trò chuyện ra, nhìn thấy tin nhắn mà Thiệu Nguyên gửi tới cho hắn, tính toán múi giờ chênh lệch một chút, xác nhận bên kia vẫn là ban ngày, hắn trước tiên trả lời hai tin nhắn, đợi trong chốc lát, thấy Thiệu Nguyên vẫn không có phản hồi, hắn liền lập tức bấm gọi điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!