Chương 14: Phiên ngoại – Bạch nguyệt quang (1)

Thời điểm Cố Cẩn mở cửa liền cảm nhận được tầm nhìn chằm chằm của Nghiêm Nhạc, người bạn tốt kiêm cộng sự của hắn đang dùng một loại ánh mắt vừa phức tạp cổ quái vừa mang theo khiển trách liếc hắn, động tác đóng cửa của Cố Cẩn đột nhiên dừng lại trong chốc lát. Đôi mắt hắn dừng lại ở chỗ Thiệu Nguyên đang dựa vào ghế sô pha ngủ thiếp đi, sau đó mới nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Nghiêm Nhạc nhìn Thiệu Nguyên đã rơi vào hôn mê, hít sâu một hơi, trời biết lúc cậu ta nghe những gì Thiệu Nguyên miêu tả về Cố Cẩn, cậu ta muốn trực tiếp ngã ngửa như thế nào —— Đó là nhờ bộ lọc tình yêu sao? Thật đúng là một cơn ác mộng.

"Anh ấy xảy ra chuyện gì?" Cố Cẩn đi lên phía trước, nhìn nhìn gương mặt hơi tái nhợt của Thiệu Nguyên, ôm cậu vào lòng.

Đúng như Thiệu Nguyên vẫn luôn nghĩ, Cố Cẩn chỉ trông thoáng qua gầy yếu vậy thôi, hắn bế lên một chàng trai đã trưởng thành cực kỳ dễ dàng.

Nghiêm Nhạc trầm mặc trong chốc lát: "Nếu không phải tôi đã xác nhận cậu không tiến hành khống chế tinh thần của anh ấy, tôi nhất định sẽ suy đoán anh ấy đã bị cậu tẩy não." Cậu ta tháo mắt kính xuống nhéo nhéo mũi, nỗ lực xóa bỏ hình ảnh một Cố Cẩn hoàn mỹ trong miệng của Thiệu Nguyên ra khỏi đầu mình, "Các cậu rốt cuộc quen nhau như thế nào vậy? Vì sao anh ấy lại có ấn tượng với cậu —— Là một con người cao thượng?"

Cậu ta một lần nữa đeo mắt kính lên, nhìn Cố Cẩn ôm Thiệu Nguyên đi vào phòng ngủ, qua năm phút sau Cố Cẩn mới quay trở lại phòng khách, bước đến bên cạnh ghế sô pha, lại ngồi xuống vị trí mà vốn dĩ lúc nãy Thiệu Nguyên vừa ngồi.

Cố Cẩn bước đi rất nhẹ nhàng, giống như một con mèo, nói chính xác hơn là mèo hoang, có thể lộ ra những móng vuốt bén nhọn và răng nanh, có thể xé nát kẻ thù và con mồi không chút do dự.

Nghiêm Nhạc đẩy đẩy mắt kính, sau khi thấy Cố Cẩn ngồi xuống ổn định mới mở miệng: "Tóm lại, tôi hoàn toàn có căn cứ để nghi ngờ cậu dùng thân phận giả để lừa gạt tình cảm của Thiệu Nguyên, hy vọng cậu có thể thẳng thắn, tôi sẽ dựa vào tình hình thực tế để báo cáo cậu với thủ lĩnh."

Cố Cẩn: "?"

Nghiêm Nhạc đẩy quyển notebook đến trước mặt Cố Cẩn, gõ gõ cái tên được viết ở phía trên: "Anh ấy viết sai tên của cậu."

Cố Cẩn: "……"

"Tôi thực sự vui mừng vì cậu bắt đầu yêu đương, nhưng không thể dùng thủ đoạn lừa gạt và khống chế để thực hiện." Nghiêm Nhạc vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn tỏ rõ thái độ "Mặc kệ cậu có thừa nhận hay không tôi đều sẽ báo cáo cậu".

Cố Cẩn nhìn Nghiêm Nhạc đang phán xét hắn, biểu tình vô tội: "Ở trong lòng cậu, tôi là kiểu người như vậy sao?"

Nghiêm Nhạc không chút do dự: "Cậu chính là kiểu người như vậy."

Cố Cẩn giống như nghe thấy được một điều gì thú vị, cười lên một tiếng: "Có một ngày, Thiệu Nguyên đột nhiên liền xuất hiện ở trước mặt tôi." Hắn gật gật đầu về phía Nghiêm Nhạc, ý bảo cậu ta đi theo mình, dẫn Nghiêm Nhạc bước vào phòng vẽ tranh.

Phòng vẽ tranh đối với mỗi họa sĩ mà nói là một nơi cực kỳ riêng tư, có thể trong không gian riêng tư này chiếm cứ một vị trí nhỏ, đủ để chứng minh địa vị của Cố Cẩn trong lòng Thiệu Nguyên đặc biệt thế nào. Giá vẽ nằm chính giữa phòng đang phủ lên một tấm vải chống bụi, là tác phẩm mới nhất của Thiệu Nguyên, nhưng thứ Cố Cẩn muốn cho Nghiêm Nhạc xem cũng không phải cái đó.

Cố Cẩn mở máy tính ra, tìm thấy bức họa mà Thiệu Nguyên vẽ ngày trước, hiện tại vẫn đang còn được triển lãm ở phòng trưng bày.

Đó là một bức tranh vẽ một đôi hoa sen song sinh, chỉ có ba màu sắc đen, trắng, xám.

Giữa nước bùn được tô trát tối tăm đen kịt, một bông hoa sen trắng muốt nở xòa vươn mình kiêu hãnh, bông hoa sen còn lại thì quấn lên cành lá của bông hoa sen trắng kia, cánh hoa xám xịt héo tàn.

Nghiêm Nhạc nhìn chằm chằm bức họa kia thật lâu, mặc dù cậu ta cũng không có tế bào nghệ thuật gì, nhưng cậu ta vẫn không thể không thừa nhận đây là một tác phẩm có thể gây chấn động lòng người, bất luận là bông hoa sen trắng giãy giụa nở nộ từ nước bùn, hay bông hoa mặc dù đã héo úa nhưng vẫn muốn leo lên phía trước, hay nước bùn đen nhánh phảng phất có thể khiến người ta ngập chìm trong tuyệt vọng, ba màu trắng đen xám đối lập phi thường hài hòa và mỹ diệu.

Nhưng mà ——

"…… Đó là Thiệu Nguyên trong lòng cậu sao?"

Nghiêm Nhạc chỉ vào đóa hoa sen cao thẳng, trắng muốt kia, vẻ mặt lại không nhịn được bắt đầu cổ quái.

"Ừm." Cố Cẩn nở nụ cười, "Anh ấy cảm thấy tôi bất kể lúc nào cũng đều là đóa hoa sen thong dong độc lập, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn." Thiếu niên tóc đen quay đầu nhìn về phía người bạn của mình, "Cậu cảm thấy thế nào?"

Nghiêm Nhạc thở dài một tiếng: "Cậu phải là cái này mới đúng." Cậu ta giơ tay chỉ vào nước bùn đen kịt cắn nuốt bộ rễ của hoa sen.

"Cậu nói rất đúng, tôi không phải đóa hoa sen này, tôi là nước bùn vấy bẩn hoa sen." Cố Cẩn một lần nữa che lại bức tranh, "Thiệu Nguyên khoảng chừng vào hai năm trước đột nhiên xuất hiện ở quán bar, tuy rằng anh ấy ngụy trang rất khá, giống như chỉ trong lúc vô tình đến quán bar, vô tình nhìn thấy tôi, nhưng tôi có thể phát giác mục tiêu của anh ấy là tôi."

"Vậy nên, trên thực tế, cậu là con mồi của anh ấy." Nghiêm Nhạc nhướng mày, "Không, cậu sẽ không bao giờ đặt chính mình vào vị trí con mồi, từ trước đến nay cậu đều là kẻ đi săn." Cậu ta nhìn vào đôi mắt trở nên sâu thẳm của Cố Cẩn, nhanh chóng chuyển đề tài khác, "Cậu thật sự không động tay động chân gì với tinh thần của anh ấy?"

Cố Cẩn bình tĩnh đối diện cậu ta, vẻ mặt vô tội: "Nghi ngờ tôi đến vậy sao?"

Nghiêm Nhạc nói: "Nguyên nhân chính là bởi vì cậu thật sự thích Thiệu Nguyên, cho nên tôi mới hoài nghi như vậy." Biểu tình của cậu ta bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng, "Cố Cẩn, cậu là một người có d*c v*ng chiếm hữu và khống chế rất lớn, nếu không phải vừa rồi xác nhận lại một lần nữa, tôi sẽ nghi ngờ cậu ngay từ đầu đã khống chế tinh thần của Thiệu Nguyên."

Cố Cẩn hiện ra ý cười nhàn nhạt trong ánh mắt, vô cảm lại thờ ơ, đây mới là Cố Cẩn mà Nghiêm Nhạc quen thuộc, cho dù là Thẩm Phàm thân cận nhất với Cố Cẩn đứng ở đây, cậu ta cũng sẽ nói con người Cố Cẩn dịu dàng ấm áp ở bên Thiệu Nguyên kia là giả dối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!