Thiệu Nguyên cảm thấy bản thân hình như đã quên đi một việc gì đó, cậu rõ ràng nhớ chính mình ngất xỉu ở trường học, sau khi về nhà thì gặp được Nghiêm Nhạc, nhưng không biết lí do vì sao mà lại ngủ thiếp đi, trước đó đã xảy ra những gì cậu đều không hề có một chút ấn tượng. Lúc cậu hỏi Cố Cẩn, Cố Cẩn chỉ nói Nghiêm Nhạc kiểm tra lại sức khỏe cho cậu, sau đó liền quay về trường học, không có việc gì đặc biệt.
Cố Cẩn càng nói như thế, Thiệu Nguyên càng cảm thấy khả nghi.
Nhưng Cố Cẩn chỉ mỉm cười nhìn cậu, đôi mắt êm đềm như mặt hồ nước trong xanh mùa xuân.
—— Lần sau vẽ đôi mắt Cố Cẩn đi, đôi mắt của hắn thật là đẹp quá.
Nghĩ như thế, Thiệu Nguyên đi đến trước mặt Cố Cẩn, giơ tay lên sờ sờ khóe mắt của Cố Cẩn.
Cố Cẩn ngoan ngoãn hơi quay đầu sang một bên, để đầu ngón tay của Thiệu Nguyên chạm đến mí mắt và lông mi của chính mình, hắn rũ mắt xuống, nhìn Thiệu Nguyên, thanh âm mềm nhẹ, phảng phất giây tiếp theo liền sẽ tan đi trong không khí: "Có chuyện gì vậy."
Thiệu Nguyên nói: "Đôi mắt của em rất đẹp." Hắn ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt của Cố Cẩn.
Cố Cẩn khẽ chớp chớp hàng lông mi, đợi sau khi Thiệu Nguyên lui về, hắn mới nói: "Anh là người đầu tiên nói như thế."
"Làm sao vậy được." Thiệu Nguyên không tin, "Đôi mắt của em rất đẹp, vừa dịu dàng vừa sáng ngời."
Chàng trai trẻ vẫn còn bộ dáng thiếu niên nhướn đôi mày lên: "Bởi vì em nhìn thấy anh, trong đôi mắt em có anh, cho nên đôi mắt em mới có thể trở nên đẹp đẽ." Hắn ôm eo Thiệu Nguyên, chôn mặt ở hõm vai của cậu, "Em ngày mai vẫn sẽ yêu anh, ngày mốt vẫn sẽ yêu anh như thế —— Anh cũng vậy đúng không?"
Trái tim của Thiệu Nguyên run một chút, không biết vì sao, cậu cảm thấy Cố Cẩn hôm nay có vẻ bất an, đúng là rất hiếm thấy. Thế là cậu khẽ cử động, một tay vỗ vỗ phía sau lưng Cố Cẩn, một tay còn lại xoa xoa tóc Cố Cẩn, những sợi tóc mềm mại trượt qua khe hở ngón tay: "Ừm, kể cả cho dù có một ngày nào đó em không còn yêu anh nữa, anh vẫn sẽ yêu em."
"Em trước kia cảm thấy bọn họ dễ dàng thốt ra hai từ "vẫn luôn" thật vớ vẩn, nhưng em hiện cũng muốn nói," Cố Cẩn xiết chặt cánh tay, để Thiệu Nguyên áp mặt vào lồng ngực mình, "Em sẽ vẫn luôn thích anh, sẽ vẫn luôn yêu anh, cho nên anh cũng phải vẫn luôn thích em nhé." Hắn nói bằng giọng rầu rĩ, giống như đang giận dỗi.
Cảm giác như một con mèo từ trước đến nay luôn độc lập, điềm tĩnh, đột nhiên chạy đến trong lòng ngực của động vật hai chân, lộ cái bụng mềm mại làm nũng, Thiệu Nguyên lần đầu tiên nhìn thấy Cố Cẩn có dáng vẻ giống với độ tuổi của mình như vậy, cậu cảm thấy vừa kinh ngạc, vui mừng vừa hơi lo lắng.
Rốt cuộc Cố Cẩn xưa nay đều rất cẩn trọng và ung dung, rõ ràng Thiệu Nguyên là người lớn tuổi hơn, nhưng Thiệu Nguyên mới là người khi nào cũng được chăm sóc, khi nào cũng được nuông chiều.
Thiệu Nguyên xoa tóc Cố Cẩn đến khi chúng nó rối tung, đẩy Cố Cẩn ra một chút, đôi tay bưng mặt của hắn, nói: "Ừm, anh cũng sẽ vẫn luôn thích em." Cậu tựa trán mình lên trán Cố Cẩn, "Anh không tin những cái gọi là "vẫn luôn" và "cả đời", nhưng anh tin tưởng em —— Cố Cẩn, anh có rất nhiều khuyết điểm, là một kẻ vừa ích kỷ vừa ti tiện, anh hoàn toàn không xứng với người tốt đẹp như em.
Nhưng mặc dù như vậy, anh vẫn muốn tiếp tục thích em."
"Anh muốn chạm đến em, anh muốn có được em."
Thiệu Nguyên nghĩ, mình là một kẻ xấu xa lại hèn hạ, đời trước gây khó dễ cho Cố Cẩn, cuối cùng tự nhận hậu quả xấu. Sau khi trùng sinh vì không cam lòng nên bắt chước dáng vẻ của Cố Cẩn, cuối cùng lại khát khao ánh sáng của Cố Cẩn, muốn có được Cố Cẩn.
Tôi muốn chạm đến Cố Cẩn, tôi muốn có được Cố Cẩn.
Cố Cẩn ánh mắt dịu dàng giống như làn nước mùa xuân, người được hắn nhìn chăm chú sẽ không nhịn được chìm đắm trong đôi mắt của hắn. Lòng bàn tay của Cố Cẩn đặt trên mu bàn tay của Thiệu Nguyên, sau đó năm ngón tay chầm chậm nắm lại: "Anh thật sự có rất nhiều khuyết điểm —— Không ăn cơm đúng bữa, không thích vận động, thân thể lại yếu đuối, có đôi khi còn rất tùy hứng, nếu không trông nom anh thật kỹ, anh liền sẽ suy nghĩ lung tung."
Hắn cười rộ lên, "Nhưng mà anh như vậy, ở trong mắt em thực sự rất đáng yêu."
"Không có ai hoàn hảo trên đời này, em cũng vậy, em cũng có rất nhiều khuyết điểm, em thật ra không hề tốt đẹp." Trong đôi mắt trong trẻo của Cố Cẩn phản chiếu hình bóng của Thiệu Nguyên, "Nhưng mà, thời điểm em nhìn anh, em cảm thấy như mình lại trở nên tốt hơn một chút."
Em muốn nắm chặt anh ở trong lòng bàn tay.
Thiệu Nguyên nghĩ, Cố Cẩn có một đôi mắt khiến người ta say mê đắm chìm, dịu dàng đẹp đẽ, nếu như cậu luôn được đôi mắt này dùng ánh nhìn đầy yêu thương như vậy dõi theo, cậu có thể trả bất cứ cái giá nào.
"Anh muốn hôn em," Thiệu Nguyên nhìn đôi mắt của Cố Cẩn, thanh âm cũng thực nhẹ, cậu nói ý như dò hỏi, nhưng chân đã kiễng lên hôn môi Cố Cẩn, nhẹ nhàng cắn c*n m** d*** của đối phương.
Bọn họ hôn môi rất nhiều lần, so với lên giường, bọn họ càng thích hôn môi và ôm ấp hơn, Cố Cẩn đặc biệt thích ôm cậu vào trong ngực, như là hai con mèo quấn lấy nhau sưởi ấm sau đó l**m lông an ủi nhau.
"Anh đang run." Cố Cẩn cảm giác được thân thể Thiệu Nguyên đang khe khẽ run rẩy, thanh âm bỗng trở nên hơi khàn khàn.
"Ừ." Thiệu Nguyên ngón tay trượt đến cổ áo sơ mi của Cố Cẩn, cởi cúc áo bung ra, để lộ chiếc cổ và xương quai xanh tinh tế, đầu ngón tay cậu chạm nhẹ lên xương quai xanh Cố Cẩn, "Em có hơi lạnh."
Cố Cẩn cúi đầu nhìn Thiệu Nguyên, trong ánh mắt phản chiếu gương mặt tươi cười của người yêu.
Tôi muốn vấy bẩn em ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!