Thiệu Nguyên cảm thấy cơ thể nóng như thiêu đốt, tay chân mềm nhũn, cơ bắp cũng vô cùng đau nhức, cậu muốn xốc chăn lên để mát mẻ hơn một chút, nhưng lại bị một ai đó cản lại.
Có giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Không được, anh đang phát sốt."
Hình như cậu đã từng nghe ở đâu rồi.
Thiệu Nguyên cố gắng mở mắt một cách khó khăn, đập vào mắt là bóng dáng mơ hồ của một người, cậu chớp chớp mắt, nỗ lực nhìn chằm chằm về phía trước để tầm nhìn rõ ràng hơn, cuối cùng cậu đã thấy chàng trai đứng ở phía trước cửa sổ.
Cậu ta tóc đen, mang một gọng kính tối màu, gương mặt chững chạc, trong tay đang cầm một chiếc nhiệt kế thủy ngân, cậu ta nói: "Thiếu chút nữa thì viêm phổi, còn có sức lực không?"
Thiệu Nguyên nghe thấy cậu ta hỏi thăm, mất vài giây mới phản ứng lại được, cậu khẽ gật gật đầu, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng cổ họng lại đau đến mức không nói nổi, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
"Anh không cần nói chuyện cũng được, amidan nhiễm trùng," Nghiêm Nhạc lắc lắc nhiệt kế thủy ngân, sau đó bỏ nó lại trong hộp, "Tình trạng có hơi nghiêm trọng, yết hầu của anh đã sinh mủ, nếu Cố Cẩn trở về nhà muộn mấy ngày anh có thể bị mất giọng luôn." Cậu ta lạnh lùng đứng bên mép giường, từ trên cao nhìn xuống bệnh nhân suýt chút nữa bị sốt thành viêm phổi, "Em cứ nghĩ mấy sai lầm vặt vãnh này chỉ có mấy bạn nhỏ mới mắc phải, ai ngờ người trưởng thành cũng vậy."
Thiệu Nguyên theo bản năng rụt vào trong chăn một chút, cậu cảm thấy Nghiêm Nhạc như thế này hơi đáng sợ.
Nghiêm Nhạc đẩy cửa đi ra ngoài, hô lên một tiếng: "Anh ấy tỉnh rồi."
Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Nghiêm Nhạc ở ngoài cửa dặn dò qua về những việc cần chú ý khi dưỡng bệnh và liều lượng thuốc cần dùng, sau đó Thiệu Nguyên nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, có lẽ Nghiêm Nhạc đã rời đi.
Trong phòng yên tĩnh trong chốc lát, thời điểm cửa phòng ngủ được mở ra lần nữa, Thiệu Nguyên nhìn thấy Cố Cẩn bưng một chiếc khay đi vào.
Thiệu Nguyên lại thu mình vào trong chăn, chỉ hé ra đôi mắt.
Cố Cẩn đặt khay ở trên tủ đầu giường, cúi người đánh giá biểu tình có chút chột dạ của Thiệu Nguyên, không nhịn được mỉm cười, hơi hơi kéo chăn ra, v**t v* cổ Thiệu Nguyên vài cái, giống như một con mèo chui vào trong ổ chăn cố ý cọ cọ động vật hai chân làm nũng.
"Người anh vẫn nóng quá." Cố Cẩn nói, chỉ cần hơi tới gần Thiệu Nguyên là có thể cảm giác nhiệt khí đang tản ra xung quanh, "Ăn một chút gì đi, tại sao anh không ăn uống điều độ hửm?"
Cố Cẩn nâng Thiệu Nguyên ra khỏi ổ chăn, phủ thêm áo khoác cho cậu, sau đó điều chỉnh nhiệt độ điều hòa, lại mở thêm máy tạo độ ẩm, đưa bát cháo trên khay cho Thiệu Nguyên, hỏi: "Muốn em đút cho anh không?"
"Không cần." Thiệu Nguyên ngồi dậy, cảm thấy thẹn thùng tự sờ sờ cổ, những lọn tóc phía trước của Cố Cẩn quét qua cổ cậu khiến nó ngưa ngứa. Cậu muốn nói thêm vài câu nữa, nhưng là yết hầu thật sự quá đau, thanh âm phát ra cũng vừa khô khốc vừa nghẹn ngào.
Sau khi uống xong cháo, Cố Cẩn thu dọn dẹp bát đũa, lại bưng tới một cốc nước ấm và thuốc kháng sinh, Thiệu Nguyên đọc kĩ hướng dẫn liều lượng rồi uống thuốc, cuối cùng mới muộn màng nhìn lên chiếc đồng hồ điện tử để trên tủ đầu giường —— Từ lúc cậu dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đã hai ngày trôi qua, bây giờ đang là giữa trưa ngày thứ ba.
Cậu đã ngủ lâu như thế.
"Nói chính xác là hôn mê lâu như thế." Cố Cẩn sờ sờ gương mặt nóng bừng của Thiệu Nguyên, cẩn thận đắp lại chăn cho cậu, "Hai ngày trước anh vẫn luôn ở bệnh viện, đêm qua mới được quay về nhà." Hắn đứng dậy định đưa cốc nước đi vào phòng bếp, lại bị Thiệu Nguyên túm chặt góc áo.
Cố Cẩn chiều theo ý cậu ngồi xuống, cởi chiếc áo len dệt kim ra rồi chui vào ổ chăn, nằm ở bên cạnh Thiệu Nguyên, ôm eo Thiệu Nguyên, một bàn tay đặt trên lưng Thiệu Nguyên, lòng bàn tay có thể cảm giác được nhịp đập mạch máu vì sự hô hấp mà phập phồng lên xuống có quy luật, cơn sốt cao cũng khiến làn da cậu trở nên nóng bỏng.
"Anh nóng quá." Cố Cẩn nói như thế.
Thiệu Nguyên chui vào lồng ngực của Cố Cẩn dụi dụi, như con mèo cố hết sức muốn dán sát với động vật hai chân, tay chân phải quấn quýt dính chặt với đối phương.
"Lần này em đi công tác xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không chỉ tin tức bị gián đoạn mà di động cũng bị rơi vỡ hỏng luôn. Nhưng cũng may em vẫn cố gắng giữ được sim điện thoại, nếu không lại phải mất công đi đăng ký sim mới rồi." Cố Cẩn v**t v* phía sau lưng Thiệu Nguyên để trấn an, như vuốt lông cho mèo cưng đang cảm thấy lo lắng, "Khó khăn lắm mới tìm được điện thoại dự phòng, thế mà gọi cho anh rất nhiều cuộc nhưng anh không hề nhấc máy, cho nên em liền kéo Nghiêm Nhạc cùng đến nhà mình."
"Anh sốt gần bốn mươi độ, khi đưa anh đến bệnh viện, bác sĩ nói thiếu chút nữa là anh sẽ viêm phổi."
"Cho dù em đi công tác ở bên ngoài, anh cũng phải chăm sóc chính mình thật tốt chứ —— Em đã hỏi qua giáo viên của anh rồi, anh trong khoảng thời gian này hút rất nhiều thuốc đúng không?"
Thiệu Nguyên rầu rĩ không trả lời, úp mặt vào lồng ngực Cố Cẩn dụi dụi muốn trốn tránh, giống như con mèo khi bị đưa đi tiêm vắc
-xin phòng bệnh, luống cuống nhét đầu vào ngực chủ nhân, nghĩ như vậy là có thể thoát khỏi lần chích này.
Cố Cẩn cười một tiếng: "Hút thuốc không tốt cho sức khỏe, anh nên hút số lượng vừa phải thôi." Sau đó hắn chuyển sang chủ đề khác, "Em đã nhìn thấy bức tranh của anh."
Thiệu Nguyên cuối cùng ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt ửng hồng, lẳng lặng nhìn Cố Cẩn.
"Ở trong mắt anh, em có dáng vẻ tốt đẹp như vậy, em rất vui vẻ." Cố Cẩn hôn lên sườn cổ nóng hầm hập của Thiệu Nguyên, cảm nhận được mạch máu dưới làn da nảy lên đều đều, "Cho nên phải nhanh khỏe lại nhé, em rất nhớ anh đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!